Wednesday, December 24, 2008
Sunday, December 14, 2008
THƯ CỦA THẦY
Một ngày như tất cả mọi ngày. Duy chỉ có một điều khác. Rất khác. Nhận được mail của thầy. Thầy- một trong hai người tác động sâu sắc nhất đến tâm hồn "thơ...thẩn" của mình(người kia là mẹ)
Thư thầy chỉ có vài dòng,nhưng đã khuấy động một tâm hồn bấy lâu dường như quên đi một điều gì đó.Vẫn những dòng tâm sự đậm chất văn, một lời trách móc ngầm thôi cũng đủ làm cho đứa trò hư phải suy ngẫm thật nhiều. Và nhận ra nhiều điều quý báu.Cảm ơn thầy.
Nhân tiện nhìn lại một chút về quãng đường đã qua.
TIẾNG CHUÔNG CHIỀU
Em vào đời tuổi mười bảy tinh khôi
Ngập ngừng đôi chân trên chuyến tàu xa lạ
Miên man lặng giữa dòng người hối hả
Đi về đâu? Con tàu lái đường đời
Đường thênh thang, đường rộng mở ngời ngời
Kia đồng hoa, đây vườn cây trĩu trái
Ngập trời xanh trong mắt người con gái
Say đắm yêu đời mười tám xôn xao
Và rồi đường đi đầy ải gian lao.
Có lúc ngã đau.Lệ trào.Môi mím chặt
Răn với lòng: hãy nhìn lên trước mặt
Cuối con đường là mười chín giấc mơ
Nhưng đường đời sao cứ mãi quanh co?
Giữa điệp trùng đâu mới là lối rẽ?
Em bật khóc. Một ngày xuân lặng lẽ
Đem hai mươi gởi gắm mối tình đầu
Đường vẫn xa xôi.Tình đã thành sầu.
Nếm trải vạn buồn vui, lòng chới với
Một ngày kia thèm quay về tổ ấm.
Tròn giấc ngủ ngoan trong tiếng ru hời
Bình yên về đời hối hả lại trôi
Có phút dừng chân bên bóng cây già cỗi
Lời ai trong tiếng chuông chùa qua vội.
Cô bé ơi! Chữ Nghĩa đánh rơi rồi?
Bật oà lên.Nghe lòng hoá tinh khôi.
Nắng yêu thương rưng rưng xoà trên tóc.
Cái chữ Tri ta đi tìm khó nhọc
Nhưng rơi chữ Nghĩa rồi,ta chẳng khác Vô Tri.
Cái Nghĩa cái Tình dìu bước ta đi
Dõi nhìn ta dẫu đời kia quên lãng
Giông bão qua rồi em ơi đừng đánh lạc
Chữ Nghĩa Tình thiêng nhất ở trong tim
Chuông đã ngưng rồi.Em chìm giữa lặng im.
Tự bao giờ nắng reo ùa trên tóc
Ừ từ đây đường còn đâu khó nhọc
Thầm cám ơn. Chuông chùa vẳng qua chiều…
LG.14/12/2008
Thursday, December 11, 2008
Sunday, November 16, 2008
TẢNG ĐÁ!
Tảng đá sừng sững đồ sộ trước mặt.
Đối diện một mình.
Một mình phải xê dịch tảng đá đi từng milimét một.
Có lúc thấy đau rát bàn tay, có lúc thấy kiệt sức, có lúc muốn bỏ cuộc khi tảng đá trượt về chỗ cũ, có lúc muốn mặc kệ đấy nằm xuống ngủ vùi.
Nhưng không dịch chuyển tảng đá đi, mình biết mình không thể bước tiếp.
Mình từng thấy có người đã dịch cả một núi đá.
Ừh, mình không thể bỏ cuộc.
Phải dịch chuyển.
Từng ngày.
Từng milimét một.
Khung trời phía sau tảng đá sẽ là màu hồng.
Friday, November 7, 2008
Friday, October 31, 2008
大好物
最近よく訳分からず不機嫌になる。こういうときの私の顔色はあまりよくない。だから、不機嫌になったら、爆発しないようにすぐ抑えようとする。このとき、役に立つのは多分この私の大好物であろう。
不機嫌なときはミニトマトをいっぱい食べようね。
さあ、この後レポートあるから、その前にrelaxしよう。「ゆうこー村下孝蔵」を紹介する。videoは埋め込み禁止みたい。だから、このリンクで聞いて。
http://jp.youtube.com/watch?v=vMbXifwka1k
メロディも、歌詞も、声もすごくいいんだ。だから、ぜひぜひ!
記憶の陰に ぽつりと座り淋しげに
白い指先 ピアノを弾く女(ひと)
『ショパンが好きよ 悲しい調べ奏でれば
恋のできない 私に似合い』といった女(ひと)
(Woo ゆうこ) どんな過去が君を 変えてしまったの
(答えて) 瞳の翳りが せつなすぎるよ
言い出せない愛は 海鳴りに似ている
遠くから絶え間なく寄せ 胸を強く揺さぶる
ピアノの音は どこか冷たくあの女(ひと)は
壁に掛かった モナリザのように
子供のような 僕のことなど見もせずに
真珠のように かたく心を閉ざしてる
(Woo ゆうこ) かけがえのないもの 失くしたあとは
(答えて) どんなに似たもの かわれはしない
窓越しに見ていた 黒髪にまかれて
目覚める夢を見たよ 君に届けこの歌
言い出せない愛は 海鳴りに似ている
遠くから絶え間なく寄せ 胸を強く揺さぶる
Yuko
Trong cái bóng kí ức.
Nàng ngồi buồn thẫn thờ
Đôi bàn tay trắng muốt dạo những phím đàn piano.
Nàng bảo rằng thích Sôpanh
" Dạo một giai điệu buồn sẽ rất hợp với tôi- cô gái không biết yêu."
Này Yuko ơi!Quá khứ nào đã thay đổi em? Hãy trả lời đi. Đôi mắt đượm màu, sao mà buồn đến thế.
Tình yêu không thể nói ra, giống như tiếng biển rì rào.
Rì rào rì rào từ xa vọng lại không ngừng, dội vào lồng ngực.
Tiếng đàn piano, có cái gì lạnh lẽo.
Nàng ngồi tựa vào tường, hệt bức tranh Mona Lisa.
Chẳng buồn nhìn về phía tôi - đối với nàng chỉ như đứa trẻ.
Như con trai ngọc, nàng lạnh lùng đóng cửa trái tim.
Này Yuko ơi, Sau khi đánh mất một thứ không thể nào thay thế, một thứ gì tương tự như thế cũng không thay thế được ư?
Mãi nhìn mái tóc đen qua ô cửa sổ.
Tôi đang mơ mặc dù đang thức.
Bài hát này, xin hãy gởi đến em.
Tình yêu không thể nói ra, giống như tiếng biển rì rào.
Rì rào rì rào từ xa vọng lại không ngừng, dội vào lồng ngực, không ngừng.
Wednesday, October 15, 2008
TRUNG THU
15/10.
Trung Thu hết tự thời nào rồi. Tự nhiên ngồi rảnh rảnh, nghe đài, thấy nhắc Trung Thu, đâm nhớ nhà dã man.
Trung Thu rồi nhà mình cũng chẳng làm gì hết. Chỉ có tụi con nít trong xóm mua lân mua trống về tập ầm ĩ cả tuần. Trưa nào cũng không ngủ được. Cứ nôn nao. Nhớ cái thời cu Dít còn nhỏ, chứ không phải là anh sinh viên như bây giờ, cũng đầu sỏ dẫn tụi con nít loai choai trong xóm đi múa lân từ mười 12 âm lịch. Mình với bé Út lót tót đi theo làm thủ quỹ, rồi về nhà dựng " sân khấu", dàn dựng "chương trình văn nghệ" trên cái sân lúa nhỏ nhà nội Bảy, đạo diễn tụi con nít cấp 1 trong xóm hét hò múa may, chủ yếu là chiêu mộ " những tấm lòng vàng" của các bậc phụ huynh rồi liên hoan linh đình cả xóm. Giờ cả mình cả cu Dít không còn đầu sỏ nữa rồi.
Nhỏ nữa là hồi còn cấp 1, học lóm bạn bè, hai chị em hì hục làm đủ các loại đèn: đèn ông sao, xe đèn bằng lon, đèn lồng bằng cái hộp xà phòng nhựa. Vui nhất là có mấy lần, ba bỏ cả ngày ngồi làm cho 2 đứa một cái tàu bằng hộp thuốc. Đó là một chiếc tàu dài, nhiều toa, mỗi toa đều có hai cửa sổ hai bên, ba dán lại bằng các loại giấy gương màu khác nhau, cắm mỗi toa một cây đèn sáp. Vậy là có một chiếc tàu đủ màu. Hai đứa hí hửng dắt đi khắp xóm, tự hào vì có đèn trung thu đẹp nhất xóm.
Nhiều lúc giật mình thấy mình lớn. Cái thời đó xa quá rồi. Hôm trước nhận được thư thầy, thầy bảo "ở quê mùa này u ám, hay là do thầy đã già rồi". Chợt bật lên khóc oà. Thầy bằng tuổi mẹ.
Thời gian tàn nhẫn. Nó cho mình nhiều thứ- kỉ niệm, sự trưởng thành. Nhưng cũng lấy đi của mình nhiều thứ- tuổi thơ, tuổi tác của những người yêu thương.
Một ngày không bình yên. Mình suy nghĩ linh tinh nhiều quá. Ngủ thôi.
Friday, October 10, 2008
BÌNH YÊN
Tặng cho mọi người câu chuyện này nè. Hãy tìm lấy cho tâm hồn mình một sự bình yên nhé
Một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên.Nhiều hoạ sĩ đã cố công.Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có 2 bức và ông phải chọn lấy một.
Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả.Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh.Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng.Tất cả những ai ngắm bức tranh đều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật hoàn hảo.
Bức tranh kia cũng có những ngọn núi,nhưng những ngọn núi này trần trụi và lởm chởm đá.Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp.Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bật trắng xoá.Bức tranh này trông chẳng bình yên chút nào.
Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn,ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá.Trong bụi cây một con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của mình...Bình yên thật sự. "Ta chấm bức tranh này!- nhà vua công bố- sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào,không khó khăn,không cực nhọc.Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim.Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên".
(Copy từ internet)
My comment:
Giữa phong ba bão táp, đâu ai biết rằng liệu mình có bị cuốn vào giữa cuồng phong hay không.Trong hoàn cảnh như vậy mà vẫn ung dung tự tại, có nghĩa là trong lòng có một niềm tin rất lớn.Hoặc giả có thể biết chắc mình không thoát khỏi sự định đoạt của số phận, lúc đó vẫn an nhiên đối diện bằng một tâm hồn bình yên, không hề lo sợ, thì chứng tỏ con người đó đã sống hết mình cho từng ngày, cho nên không có điều gì để mà phải hối tiếc và lo sợ.
Vì vậy sự bình yên trong tâm hồn có lẽ là món quà mà tạo hoá ban tặng cho những con người luôn có niềm tin sống, tin vào chính mình, tin vào ngày mai, và biết sống hết mình cho ngày hôm nay. Cố lên.
Wednesday, October 1, 2008
Monday, September 22, 2008
VỪA TRẢI QUA MỘT GIẤC MƠ
Cuối cùng rồi giấc mơ cũng đến lúc kết thúc. Như hàng trăm giấc mơ khác. Đúng là mơ. Tỉnh dậy, thấy cái trường Tokodai ngạo nghễ trước mặt, về nhà vừa mở cửa ra, cái mùi ngai ngái của chiếu Tatami xộc lên mũi. Đúng là Nhật Bản thiệt rồi. Trước đó chỉ là giấc mơ. Như bao giấc mơ được về nhà trong những giấc ngủ bình yên khác.Hôm tiễn mình ra Đà Nẵng, bé Út nhất quyết không chịu đi. Con bé ra tận xe cười thiệt tươi vẫy chào mình rồi chạy vào nhà.Con bé lớn rồi! Đứng ở sân bay mẹ dán mắt vào cửa kính nhìn theo. Mình chẳng muốn nhìn cảnh đó chút nào. Đi thẳng vao` trong, y như chạy-chạy trốn.Trong lòng tự dưng bị xáo trộn. Không có người đi cùng chắc mình cũng mưa lích rích trong lòng giống như thời tiết Nhật Bản sáng nay rồi.
Dù sao việc cần làm mình cũng đã làm được rồi, tuy không làm hoàn thiện như những gì mình dự tính. Lại quay về với cuộc sống thường. Lại cố gắng và lại đón chờ những giấc mơ mới. Nhớ!
Saturday, August 16, 2008
MỘT MỚ !
Hè rồi. Mình thoát khỏi một mớ sách vở trường lớp bùng nhùng. Lại thừa ra một mớ thời gian. Còn một mớ chuyện để giải quyết xong trước ngày về. Cứ sắp xếp từ từ để giải quyết, đâm ra lại từ từ quá mức. Nhanh lên nào.
Gần tới ngày về, từ tâm trạng vui tự nhiên chuyển sang lo, bất an. Làm sao thế nhỉ. Chẳng phải mình mong đợi ngày về lâu lắm rồi sao? Nghĩ tới mục đích chính thôi thúc mình về, nghĩ tới những gì đã sắp xếp sẵn trong đầu, nghĩ tới những chuyện cần làm, cần giải quyết,nghĩ tới những chuyện làm mình chùng lòng gần đây, tự nhiên thấy mình nhỏ nhoi quá. Mình có đủ sức để làm thay đổi chuyện gì không nhỉ? Mình có đủ sức để đối diện, nhìn nhận, và đủ bình tĩnh để sắp xếp mọi thứ không? Mình sợ mình thiếu chút dũng khí, mình sợ mình thiếu chút quyết tâm, rồi lại để mọi thứ qua đi như từ trước đến giờ. Nhỏ nhoi quá. Một mớ rối rắm trong lòng. Ước gì có một chút động lực để củng cố lòng tin. Ừ, tin đi Giang!
Monday, August 11, 2008
MÙA HÈ ĐÁNG NHỚ
Tháng 4, trời còn lạnh thấu da. Trời cứ dở dở ương ương lúc ấm lúc lạnh, ra ngoài chẳng biết mặc thế nào cho ổn.
Chớp chớp mắt vài cái đã thấy nắng đổ chói chang, đi đâu cũng kè kè cái mũ. Hết nửa học kì rồi, soạn sách vở ra chuẩn bị ôn thi thì ve`o một cái tới tháng 7! Thi, thi, thi, còng lưng ra mà ôn thi. Suốt ngày vác sách lên thư viện trường, trưa cơm căng tin, chiều lại vác sách vô thư viện. Tới lúc thi mắt mờ mắt đỏ, thi xong được vài môn thì như cái xác khô. Nhưng mà nhìn thiên hạ ai cũng vậy, tới kì thi, mọi người chỉ còn có thể nhìn nhau bằng 1/4 con mắt.
Ngày cuối cùng, ngày 8/8 vẫn còn thi và report. Cắm lều luôn trong phòng máy của khoa mà làm report.Khuya về bắt Ha` ngồi tới 4h sáng gõ report cho mình hehe. Sáng sớm lên trường, có mấy đứa trọ lại từ đêm trước.Cả khoa tụi nó cũng ngắc ngư chẳng thua gì mình. Chỉ vì hai bài report xử lí một đống số liệu mà nhìn cả đám như nạn đói 45.Đứa vừa ngủ vừa gõ gõ máy tính. Đứa thì vừa bỏ đồ ăn vô miệng, vừa nhai vừa gõ máy tính. Có đứa không ăn từ sáng sớm, nhưng lúc chạy phóng ra ngoài chỉ kịp mua cây thước rồi về, ko kịp mua đồ ăn.3 giờ chiều, tụi nó vừa gõ máy tính vừa mộng mơ: "còn 2 tiếng nữa là tới kì nghỉ hè rồi".Mình hì hục làm đến 16h48, vừa xong bài report. Sắp xếp lại đến 16h50. In ra, bấm lại, mở cửa phòng chạy phóng từ tầng 2 lên tầng 4, còn 2 phút, vừa kịp nhét vô hộp report. Dật dờ quay lại phòng máy tính. Thẫn thờ. Góc phải máy tính ghi 16h59. CÒn một phút nữa là tới kì nghỉ hè. Vừa dọn dẹp đống đồ đạc, vừa luyến tiếc tận hưởng 1 phút cuối cùng của học kì. Nhanh thiệt. Thằng Jaap chạy lại bảo mai nó về Thai Lan. Hic,mới vừa bước ra từ địa ngục, ngày mai nó đã được về thiên đàng rồi, hehe. Hichic, về Thái Lan vui vẻ nhé.
Không còn thời gian để suy nghĩ linh tinh nữa. Hành lí đi biển chưa chuẩn bị.Phóng về nhà như bay. Vứt hết sách vở vào một góc. Gói gém một học kì lại. Về với biển. 3 ngày, chơi hết công suất, vui hết công suất. Về nhà còn chơi tiếp cho hết cái tàn dư. Vui, vui, vui. Hết rồi một mùa hè. Sắp về VN.
Mùa hè năm nay có quá nhiều kỉ niệm. Có quá nhiều thay đổi trong bản thân mình. Có quá nhiều niềm vui. Nhớ. Một mùa hè đáng nhớ.
Wednesday, July 30, 2008
TỨC CẢNH CHIỀU NAY MỚI SINH TÌNH
Chiều vừa về vàng hoe chút nắng
Nét sầu nghiêng nép dưới mày ngài
Giọt gì vừa tan...Ừ! Giọt bụi.
Chòng chành, chòng chành... Gió thổi bay.
Ve sầu ngừng kêu. Chừng đã mỏi.
Réo rắt đàn buông nỗi nhớ dài.
Tiếng gì vừa bật lên khô khốc.
Loong coong - oà vỡ dưới mặt trời.
Wednesday, July 23, 2008
もらい泣き
Bai nay minh thich nghe, nhung ma nghe hoai cung khong hieu duoc. Hitoto muon noi cai gi vay nhi
Sunday, July 20, 2008
Friday, July 18, 2008
TỰ RĂn MÌNH...
Chưa làm mà đã ngại thất bại thì đến bao giờ mới làm được ta. Thất bại thì cũng là mẹ thành công mà (nhưng mà cũng chỉ muốn có nhiều nhất là một mẹ thôi). Chưa làm mà cứ toàn sợ, toàn lo xa thì đến Tết Công gô mới làm được.
Có nghĩa là : PHẢI LÀM!
Một nồi xâm xấp nước để đủ KHÔNG VƠI SINH LỰC
Một chút đường ngọt để TRẤN VỮNG TINH THẦN.
Một chút mắm muối để BIỀT MÙI GIAN LAO.
Một chút gừng cay để TẠO NHIỆT HUYẾT BÊN TRONG và TẠO NIỀM TIN.
Một chút xì dầu cho MUÔN MÀU MUÔN SẮC.
Một chút dầu để MỌI VIỆC SUÔN SẺ.
Cuối cùng, nhóm bếp thổi lửa, tiếp thêm ĐỘNG LỰC TỪ BÊN NGOÀI .
Xong nồi khoai tây kho thịt băm.
Ặc ặc, đùa thôi, không phải nấu ăn đâu. TỰ RĂN MÌNH thật đấy.
Saturday, July 12, 2008
BẤT LỰC
Giờ là lúc cảm thấy mình BẤT LỰC quá đỗi.( Ngôn ngữ giang hồ gọi là PÓ TAY).Đôi khi những tưởng như mình có thể làm được bất cứ cái gì mình muốn. Nhưng rốt cuộc cái cần thiết, cái lớn lao thì không làm được. Có thể đối với người khác thì không cần thiết, không lớn lao, nhưng đối với mình là quan trọng. Những lúc như thế này chỉ biết cắn môi mà nhìn... vì lực bất tòng tâm. Buồn kinh khủng. Tuyệt thực một đêm ! huhu...
Sunday, July 6, 2008
Sunday, June 29, 2008
CON KHỈ ^_^
khỉ leo cây ( cây phượng khu chào cờ)
khỉ lạc bầy
khỉ già trốn trong cây
Còn 5 ngày nữa là cu Sang thi đại học rồi(kêu là cu D hắn đánh chết)! Cố lên! Thi tốt là Hai có thưởng. ^_^
Wednesday, June 25, 2008
25/06
Đi qua hết những ngày nắng chói chang
Một ngày kia bỗng trời xanh bật khóc.
Gió cuống quýt chạy quần lên tuyệt vọng
Mải miết lau kí ức một mùa...
Có những cái càng cố tìm cách lí giải càng không tìm ra câu trả lời. Hãy chỉ nên gọi nó là, gì nhỉ, trời đã định. Có lẽ mình cũng chỉ có thể là mình thôi, không thể là ai khác.
Nhưng, mình chỉ muốn mình là con bé Giang vui vẻ thôi.Vượt qua!
Saturday, June 21, 2008
Thursday, June 19, 2008
Tuesday, June 10, 2008
ÍCH KỈ...
Út nhỏ nhoi của Hai.
Trong những kỉ niệm trẻ con của Út có bao nhiêu kỉ niệm gắn với Hai,Út nhỉ? Những năm tháng Hai xa nhà, Út đã lớn lên tự lúc nào không biết. Út đã cao hơn, tóc dài hơn,biết đi chợ, biết nấu ăn, biết suy tư và biết buồn.5 năm không có Hai bên cạnh, 5 năm không có Hai chỉ dạy, Út cũng vẫn lớn lên dần dần đấy thôi,Út nhỉ? Có cái gì như là sự ích kỉ trỗi lên trong lòng. Chút cay đắng khi hiểu rằng trong những tháng ngày Út lớn lên, chẳng có mấy kỉ niệm về Hai trong đó. Thời gian chẳng thể quay ngược lại để Hai ở bên Út trong những ngày tháng ấy.Út ơi, đừng lớn nữa.
Saturday, May 31, 2008
VÔ ĐỀ
có một nơi như thế
Nắng cuối ngày về đọng lại ở nơi
hai con phố giao nhau bằng nỗi nhớ
Đếm chiều rơi bằng nỗi niềm trăn trở
Tan vào đêm theo khắc khoải hư vô
Sương mỏng trùm lên dãy mái nhấp nhô
Trăng mỏi mòn hắt bóng dài hun hút
Ngày và đêm chia nhau miền hư thực
Tiếng côn trùng da diết xé bầu đêm
Con phố già hàng thế kỉ ngủ quên
Choàng cơn mơ, bỗng thấy mình xa lạ
Bờ vai cội màu xanh rêu đã ngả
Bên bờ hồ buông tiếng thở trầm ngâm
Gió vội về đánh thức những dư âm
Khua lách cách nồi niêu ven hàng sớm
Đáy trời đông vừng hồng le lói chớm
Gánh rong gầy,lại ngoay ngoắc ra đi.
31/05/08
Saturday, May 17, 2008
CÓ NHỮNG MẢNH ĐỜI...
Hôm nay. Tình cờ nghe được một câu chuyện về một người. Một câu chuyện buồn. Đâu đó trong lòng âm ỉ dấy lên một nỗi đau. Đau như thể là câu chuyện của chính mình. Bất giác buông tiếng thở dài.
Và cũng tình cờ đọc được blog của người ấy. Có cái gì nghèn nghẹn. Hình như người ấy phải chịu một vết thương hằn xuyên suốt tâm hồn.Có lẽ vết thương ấy còn đau hơn bị rạch hàng ngàn vết dao trên da thịt. Những vần thơ lúc nào cũng đượm buồn.
Cuộc đời, vốn dĩ chẳng bao giờ công bằng với tất cả. Có những tâm hồn chưa bao giờ bị vấy màu bất hạnh. Có những tâm hồn, từ lúc sinh ra đã lỗ chỗ những vết sâu hoắm, chẳng bao giờ chữa được. Chỉ là một lúc nào đó trong cuộc đời nó lặn đi, rồi đến một lúc nào đó, lại tấy lên.Đau âm ỉ!
Mong C tìm được một con đường lặng sóng lặng gió. Mong C tìm được một con đường giống như cái tên của mình, C nhé!
Tuesday, May 13, 2008
tức cảnh sinh tình!
Ngồi trong lớp mà không tập trung được chút nào. Tiếng thầy như tiếng sấm, nhét hoài mà chẳng lọt tai.
Nhìn linh tinh tức cảnh sinh tình một phát.
Buổi sáng bình yên đến lạ lùng.
Đem hồn lửng thửng thả ra sân.
Có con chim nhỏ chừng tinh nghịch.
Gắp hồn treo tít ngọn mây xanh.
(Có điều sáng nay mây chẳng xanh tẹo nào)
Sunday, May 11, 2008
Wednesday, May 7, 2008
NHỚ NHÀ "CHÂM ĐIẾU THUỐC"^^,KHÓI BUỒN VANG TRONG MÂY.
(hình minh hoạ thui)
Quê nhà đang mùa gặt lúa. Mùi rạ tươi nửa quen nửa lạ như đang lãng đãng đâu đây. Nhớ quê, nhớ nhà. Báo đài bảo Quảng Nam mùa này thất thu dữ lắm,xã hàng xóm Quế Xuân bà con nơm nớp lo đói cả một mùa.Khổ nhà nông. Nhà mình may mắn thu hoạch kha khá. Bõ công ba mẹ mệt nhọc mấy tháng trời. Thèm được về lăn trong rạ. hehe.
Tản mạn, hì hì
Lạo xạo triền đê
gió lùa hương rạ mới
Gầy guộc bờ vai
mẹ trẩy gánh nắng va`ng.
Núi nằm khoan thai
uống hoàng hôn từng ngụm
Khói bếp nhà ai
nồi xôi nếp thơm lừng.
Tuesday, April 22, 2008
花は桜 君は美し
Chia sẻ với thiên hạ một bài hát hay và ý nghĩa nè.Lời dịch hơi thoát một chút, theo cảm nhận riêng của mình. Mọi người góp ý nhé.
花は桜 君は美し 春のこもれび 君の微笑み
Dưới trời hoa anh đào, em lung linh đến thế.
Giọt nắng dưới vòm cây, long lanh như nét em cười
冬が終わり雪が溶けて 君の心に春が舞い込む
Đông đã qua, và tuyết tan vào đất.
Trong tim em, xuân đến tự bao giờ
********
窓をたたく強い雨はまだ続くと
Cơn mưa dữ dằn dội vào cửa sổ
Dường như còn dai dẳng kéo dài
ラジオから流れる声が伝えてきます
Giọng người phát thanh vẫn cứ đều đều
Từ chiếc radio nhỏ...
電話から聞こえた声は泣いていました
Bên đầu dây kia em bật khóc
忘れたはずの懐かしい声でした
Tiếng khóc thân thương anh ngỡ quên rồi...
君はまたもう一度あの頃に戻りたいのでしょうか
Có phải em, muốn trở lại một thời?
春を待つつぼみのように僕は今迷っています
Như nụ chờ xuân, anh lạc bước...
********
花は桜君は美し 春のこもれび 君の微笑み
Dưới trời hoa anh đào, em lấp lánh
Giọt nắng dưới vòm cây là mắt em cười
冬が終わり雪が溶けて 君の心に春が舞い込む
Đông đã qua, tuyết hòa vào đất
Trong tim em, xuân đến tự bao giờ
*********
変わらぬ街の景色が教えるのは
Con phố cũ vẫn còn nguyên vẹn
Dường như mách bảo anh rằng
ひとつだけ此処に足りないものでした
Ồ hóa ra,
có một điều còn thiếu
いつもの場所と決めていた駅の前
Anh chạy vội về phía con đường
Đường đến nhà ga nơi ta từng hẹn
揺れ動く心が僕を急がせます
Con tim thêm một lần rung động
Thúc giục anh đi tìm
僕はまたもう一度君の手を握りたいのでしょうか
Có lẽ anh, muốn lại nắm tay em một lần?
春をだくかすみのように僕は今揺らいでいます
Anh xao động, như màn sương ôm lấy mùa
xuân sớm...
花は香り君は麗し みなもに浮かぶ光が踊る
Dưới tán hoa hương tỏa ngạt ngào, em thật đẹp
Những con nắng men theo dòng nước
Bỗng nhảy nhót vui đùa
風がさわぎ 街は色めき 僕の心は春に戸惑う
Gió bỗng xạc xào
Và con phố được tô màu
Con tim anh bỗng chốc,
lạc vào mùa xuân
春またもう一度この花を咲かせたいのでしょうか
Mùa xuân ơi phải chăng, người muốn
đơm hoa lần nữa?
僕を待つ君のかさがあの駅に開いています
Trước nhà ga
em chong ô đứng đợi tự bao giờ...
********
花は桜君は美し 春のこもれび 君の微笑み
Dưới trời hoa anh đào em kiêu sa
Giọt nắng dưới vòm cây, là ánh mắt em cười
時に燃える春の吐息二人の時が春に重なる
Xuân phả vào đất trời hơi thở mới
Phút giây của anh- em quyện vào mùa
花は桜君は美し 春のこもれび 君の微笑み
Dưới trời hoa anh đào em thật đẹp
Giọt nắng dưới vòm cây là nét em cười
冬が終わり雪が溶けて君の心に春が舞い込む
Đông đã qua, tuyết hòa vào đất.
Trong tim em, xuân hé nụ cười
Friday, April 18, 2008
CUỘC ĐỜI CHẲNG CÓ GÌ LÀ TRỌN VẸN
Chán! Sekkaku vậy mà...
Vào năm 3 mình thấy càng hứng thú nhiều với chuyên ngành hơn, cả 2 tuần rồi đi học các tiết, tiết nào cũng hấp dẫn, toàn mấy thầyhiền lành, dạy hay. Hí hửng nhủ bụng là năm nay chắc vui lắm lắm đây
Trong giờ học thì ổng cứ suốt ngày chì chiết, mắng rồi 馬鹿にする cả lớp . Tụi học sinh ngồi chỉ biết nhăn nhó, dở khóc dở cười. Hehe, như cái chuồng khỉ...Mình thuộc dạng yếu bóng vía đau tim, mặc dù ổng chưa mắng tới mình nhưng giữa chừng đầu hàng, co giò rút trước. Với lại không thể nào chịu nổi không khí giờ học. Báo hại năm ngoái mình bỏ tiết đó luôn.
Năm ni, tưởng thoát ai ngờ kì đầu đụng ngay một môn của ổng. Ngán ngẩm, chán đời, mất hứng.
Nhưng mà thôi chấp nhận. Trên đời này làm gì có cái gì là hoàn thiện đâu. Hoàn thiện quá đâm ra nhàm chán. Với lại môn này cần thiết, mà có vẻ hay nên không bỏ được. Suy nghĩ kĩ rồi. Có lẽ là mình phải ちゃんと向き合う ( đường đường chính chính đối diện) với thầy. Xem có cách nào làm cho ổng bớt 馬鹿にする( coi thường) học sinh không
Friday, April 4, 2008
SUY TƯ...
Cái phố Oookayama nhỏ bé của nó hóa ra cũng nhiều duyên kì ngộ vậy đấy. Buổi chiều trên đường đi chợ rẽ vào tiệm cá, nó bắt gặp một khuôn mặt quen quen, nhưng chỉ nghĩ: hình như giống một người quen nào đó, rồi lướt qua. Ai ngờ, cô ấy nhìn lên rồi cất tiếng chào. Bất ngờ, và... bối rối, vì suy nghĩ hoài mà chẳng nhớ ra là ai. Cô cười và nhắc lại. Ồ, đúng rồi. Cô giáo ngày xưa cùng dạy ở trường dạy thêm với nó. Không ngờ lại gặp nhau ở nơi này, vì cái Oookayama buồn tẻ và nhỏ như cái lỗ mũi của nó chẳng có một lí do chính đáng nào khiến một người từ nơi xa như cô tìm đến, đã thế lại mua cá ở cái tiệm này cả.
Cô cháu hỏi chuyện qua lại một lúc, nhiều kỉ niệm nho nhỏ ùa về. Cái trường dạy thêm gắn với những tháng ngày nó chân ướt chân ráo đến Tokyo, lần đầu tiên thử sức mình với nghề gõ đầu trẻ ở Nhật. Chia tay cô,và tiếp tục rảo bước trên con phố buồn. Câu chuyện ở trường dạy thêm xáo trộn đống kí ức vụn vặt của nó, khiến những dòng suy nghĩ của nó chạy ngược thời gian. Những tháng ngày đầu ở Tokyo là những tháng ngày vật lộn. Đó là những tháng ngày ,hơn bao giờ hết, thèm được trở về nhà, ào vào trong lòng ba mẹ mà khóc nức nở như đứa bé con đi lạc chơi vơi cả mấy ngày trời. Đó là những lúc cảm xúc thường hay thăng hoa và nó thường hay mím môi lại. Ngày trước, một năm trời rèn giũa trước khi sang Nhật, thầy đã nói đi nói lại nghe đến mòn cả tai: cô con gái nào qua Nhật rồi cũng sẽ khóc. Nó đã mím môi và tự hứa với lòng mình, nó sẽ khác! Khóc đồng nghĩa với gục ngã! Nó sẽ không gục ngã. Ai cũng bảo nó mạnh mẽ cơ mà! Một năm rưỡi trên đất Mori khắc nghiệt, trừ cái lần bị bà bác sĩ già có cái mặt đáng ngờ bắt vào nằm viện một tháng, nó cứ sợ mắc phải bệnh gì nan y rồi chết nên khóc tu tu, trừ cả một tháng nó lén lút khóc vì ngày ngày phải đối mặt với những nỗi cô đơn dài bất tận trong bệnh viện, còn lại nó chưa khóc vì gục ngã bao giờ. Những tháng ngày gian lao và trưởng thành. Trưởng thành, trưởng thành thật nhiều để rồi tự mạnh mẽ, tự cứng rắn và tự vươn lên. Cuộc sống không hề bình lặng nhưng nó có thể dìm xuống và tự đứng lên trên tất cả.Bên cạnh nó là những thầy cô, những người Nhật giàu tình thương, cùng lo chung nỗi lo với bọn nó. Bên cạnh nó là những người bạn cùng cảnh ngộ, ngọt bùi sẻ chia, cùng khóc, cùng cười, chỉ cần nhìn mắt nhau cũng đủ đọc được nỗi lo cơm áo gạo tiền, đọc được giấc mơ ẩn sâu trong đó, đọc được cái thở dài không thành tiếng, để rồi cùng ôm nhau nhảy cẫng lên khi nhận được giấy báo đỗ vào Đại Học, cùng lặng lẽ gói Morioka vào một trang kí ức nát nhàu, cùng bồn chồn háo hức một cuộc sống mới.
Nhưng cuộc sống mới không màu hồng như nó tưởng. Lại một "cuộc chiến" vô hình. Bây giờ thì khác, nó không còn "đồng đội" như ngày trước. Tokyo cay nghiệt hơn nó nghĩ nhiều. Không phải vì Tokyo có lỗi, chỉ vì nó không còn " đồng đội" ở Tokyo. Như bài hát gì của Yui ấy nhỉ? ”東京は怖いね。” Vật lộn nhiều hơn trước. Vật lộn với cuộc sống vừa học vừa làm, vật lộn với những món nợ cứ suốt ngày cận kề, vật lộn với những giày vò tìm cách sống và khẳng định mình trong hàng đống mối quan hệ mới, và vật lộn với những nỗi buồn vô hình thường hay bất chợt đến bất chợt đi.Nó gồng mình lên như giương cây cung hết cỡ để đưa mũi tên về đến cái đích thật xa.
Và, một năm rưỡi trôi qua, mùa hè năm trước.Lần đầu tiên được giải thoát khỏi nỗi lo nợ nần, nó bắt đầu... chới với. Một thoáng, nó chẳng còn xác định mục tiêu sắp tới của mình là gì. Như một cái dây cung đã giương hết mức và đã bị chùng, không còn đủ sức căng nữa, nó giật mình chợt hỏi, cái mạnh mẽ ngày xưa đâu rồi?Lúc đó, như một dòng thác ào ào, nó khóc, khóc nhiều, không dứt. Nó không muốn mím môi ngăn lại như ngày trước. Nó không muốn gồng mình đạp lên cuộc sống như ngày trước. Nó chỉ muốn khóc, khóc thật nhiều mà thôi. Trong mớ lộn xộn hỗn độn của cái đầu mệt mỏi, nó chợt nhớ đến mẹ. Có lúc là hình ảnh mẹ khóc vật vã một đêm ròng, có lúc là hình ảnh mẹ ngồi chong đèn nhìn chăm chăm tới sáng, và ngày hôm sau lặng lẽ trở lại với những gì cần phải làm. Hình ảnh Mẹ, con người chưa bao giờ gục ngã.Và rồi nó biết nó cần phải làm gì với con đường mình đã chọn. Nhưng có lẽ, nó không cần phải gồng mình nữa, không cần phải mím môi mỗi khi muốn khóc, và không cần phải " mạnh mẽ " nữa. Nó muốn cảm nhận cuộc sống một cách chân thật hơn.
Thêm nửa năm nữa trôi qua kể từ mùa hè ấy. Tokyo vẫn thế. Tokodai vẫn thế, con phố buồn - Oooyakama vẫn thế, chỉ có nó, hình như khác đi một chút!
Đừng nghĩ rằng nó là người mạnh mẽ!
