Showing posts with label trungthu. Show all posts
Showing posts with label trungthu. Show all posts

Wednesday, October 15, 2008

TRUNG THU




15/10.
Trung Thu hết tự thời nào rồi. Tự nhiên ngồi rảnh rảnh, nghe đài, thấy nhắc Trung Thu, đâm nhớ nhà dã man.
Trung Thu rồi nhà mình cũng chẳng làm gì hết. Chỉ có tụi con nít trong xóm mua lân mua trống về tập ầm ĩ cả tuần. Trưa nào cũng không ngủ được. Cứ nôn nao. Nhớ cái thời cu Dít còn nhỏ, chứ không phải là anh sinh viên như bây giờ, cũng đầu sỏ dẫn tụi con nít loai choai trong xóm đi múa lân từ mười 12 âm lịch. Mình với bé Út lót tót đi theo làm thủ quỹ, rồi về nhà dựng " sân khấu", dàn dựng "chương trình văn nghệ" trên cái sân lúa nhỏ nhà nội Bảy, đạo diễn tụi con nít cấp 1 trong xóm hét hò múa may, chủ yếu là chiêu mộ " những tấm lòng vàng" của các bậc phụ huynh rồi liên hoan linh đình cả xóm. Giờ cả mình cả cu Dít không còn đầu sỏ nữa rồi.
Nhỏ nữa là hồi còn cấp 1, học lóm bạn bè, hai chị em hì hục làm đủ các loại đèn: đèn ông sao, xe đèn bằng lon, đèn lồng bằng cái hộp xà phòng nhựa. Vui nhất là có mấy lần, ba bỏ cả ngày ngồi làm cho 2 đứa một cái tàu bằng hộp thuốc. Đó là một chiếc tàu dài, nhiều toa, mỗi toa đều có hai cửa sổ hai bên, ba dán lại bằng các loại giấy gương màu khác nhau, cắm mỗi toa một cây đèn sáp. Vậy là có một chiếc tàu đủ màu. Hai đứa hí hửng dắt đi khắp xóm, tự hào vì có đèn trung thu đẹp nhất xóm.
Nhiều lúc giật mình thấy mình lớn. Cái thời đó xa quá rồi. Hôm trước nhận được thư thầy, thầy bảo "ở quê mùa này u ám, hay là do thầy đã già rồi". Chợt bật lên khóc oà. Thầy bằng tuổi mẹ.
Thời gian tàn nhẫn. Nó cho mình nhiều thứ- kỉ niệm, sự trưởng thành. Nhưng cũng lấy đi của mình nhiều thứ- tuổi thơ, tuổi tác của những người yêu thương.
Một ngày không bình yên. Mình suy nghĩ linh tinh nhiều quá. Ngủ thôi.