Giữa lúc công việc và chuyện học của mình bận rộn, tâm trạng thì rối bời, tự dưng gặp Lê Lan trên mạng.
Cái nick của nó mình tưởng đã đóng băng tự đời nảo đời nào rồi. Chuyện nó lên mạng giống chuyện động trời. Hóa ra đúng lúc nó lên mạng để nhắn báo tin vui cho mình. Trùng hợp.
Nó bảo chuyện vui. Mình đoán được chuyện vui gì. Một thoáng, vừa vui cho nó, vừa thấy có cái gì đó buồn dễ sợ. Vui vì nó cuối cùng nó không còn là con Lê Lan sống quá tình cảm, dễ buồn, dễ vui, dễ bị tổn thương như xưa nữa. Vui vì nó vẻ mạnh mẽ hơn ngày xưa nhiều. Vui vì nó cảm thấy hạnh phúc và hài lòng với hiện tại, "mọi điều đến với ta không đến nỗi tồi tệ".
Nhưng thoắt thấy buồn. Đùng một cái nó thông báo tin vui. Nhưng mà trước đó mình không hề biết gì, nghe gì chuyện của nó. Ngẫm lại, 6 năm từ khi rời ghế cấp 3, rời cái ghế mà mình và nó ngồi chung suốt 3 năm, mình chẳng còn biết nhiều về chuyện của nó, và nó cũng chẳng còn biết gì nhiều chuyện của mình. Có những lúc nó đau khổ, nó yếu đuối, nó nhắn tin cho mình, mình chỉ biết thắt lòng an ủi nó, chỉ ước được ở bên cạnh nó để hiểu chuyện của nó và chia sẻ nỗi đau với nó nhưng không thể. Có những lúc mình cần chia sẻ khi mệt mỏi và bế tắc, khi tâm trạng thất thường, lúc đó chỉ ước chi có nó bên cạnh. Chỉ có nó mới thất thường mưa nắng giống mình, mới khùng giống mình, mới hiểu được mình lúc đó. Chắc tại có người khùng giống mình thì mình sẽ đỡ thấy mình khùng hơn.
Vậy mà 6 năm, được mấy lần ta với mi được ngồi hàn huyên cùng nhau L nhỉ?
Đôi lúc ta có những lo lắng khùng khùng: liệu ngoài ta ra, có ai hiểu mi và chia sẻ cho mi từ trước đến giờ không?
Rời cái ghế ngày xưa mi hay ngồi hát cho ta nghe, cái ghế ngày xưa hai đứa ngồi tranh nhau ta với mi ai là Nguyễn Khuyến ai là Dương Khuê để xem ai phải " khóc tiễn bạn" trước, cái thời mà hai đứa hứa với nhau, " hồi mô có tiền rồi hai đứa hùn nhau xuất bản tập thơ Lê Giang-- Lê Lan", đã 6 năm rồi. Thoắt một cái, 6 năm chưa kịp tiếp nối giấc mơ nào, mi đã bước qua một giai đoạn khác. Rồi ta cũng rứa. Có cái gì tiếc nuối, cay đắng trong lòng lắm mi à. Không có cái gì có thể làm ta với mi trở lại thời xưa. Đôi lúc ta muốn ta với mi cùng bước chung một con đường.Ta khùng quá phải không mi, nhưng chắc mi hiểu được tâm trạng của ta mà.
Tiếc đó, buồn đó,nhưng thời gian cuốn nhiều thứ đi mất rồi. Biết đâu sau này con cái tụi mình sẽ tiếp nối giấc mơ của mẹ nó ngày xưa nhỉ? hihi.Mi đã thay đổi nhiều, để trở thành người lớn, ta cũng rứa. Đúng như mi nói, giờ thì chỉ cần biết cả hai đứa đều thay đổi tích cực là vui rồi. Mong mi trở nên mạnh mẽ thật sự từ trong tâm, nuôi nấng và quý trọng những cái gì mi đã có, đang có, và sẽ có.
Con người là vậy đó. Nhiều khi qua rồi mới thấy nuối tiếc. Ta không muốn nuối tiếc thêm điều gì nữa. Ta cũng sẽ cố gắng trân trọng những thứ mình đã có và đang có.
Cuối cùng không quên chúc mi một câu : Chúc mi hạnh phúc. Yêu mi nhiều.
