Sunday, December 14, 2008

THƯ CỦA THẦY

Một ngày như tất cả mọi ngày. Duy chỉ có một điều khác. Rất khác. Nhận được mail của thầy. Thầy- một trong hai người tác động sâu sắc nhất đến tâm hồn "thơ...thẩn" của mình(người kia là mẹ)
Thư thầy chỉ có vài dòng,nhưng đã khuấy động một tâm hồn bấy lâu dường như quên đi một điều gì đó.Vẫn những dòng tâm sự đậm chất văn, một lời trách móc ngầm thôi cũng đủ làm cho đứa trò hư phải suy ngẫm thật nhiều. Và nhận ra nhiều điều quý báu.Cảm ơn thầy.
Nhân tiện nhìn lại một chút về quãng đường đã qua.

TIẾNG CHUÔNG CHIỀU
Em vào đời tuổi mười bảy tinh khôi
Ngập ngừng đôi chân trên chuyến tàu xa lạ
Miên man lặng giữa dòng người hối hả
Đi về đâu? Con tàu lái đường đời

Đường thênh thang, đường rộng mở ngời ngời
Kia đồng hoa, đây vườn cây trĩu trái
Ngập trời xanh trong mắt người con gái
Say đắm yêu đời mười tám xôn xao

Và rồi đường đi đầy ải gian lao.
Có lúc ngã đau.Lệ trào.Môi mím chặt
Răn với lòng: hãy nhìn lên trước mặt
Cuối con đường là mười chín giấc mơ

Nhưng đường đời sao cứ mãi quanh co?
Giữa điệp trùng đâu mới là lối rẽ?
Em bật khóc. Một ngày xuân lặng lẽ
Đem hai mươi gởi gắm mối tình đầu

Đường vẫn xa xôi.Tình đã thành sầu.
Nếm trải vạn buồn vui, lòng chới với
Một ngày kia thèm quay về tổ ấm.
Tròn giấc ngủ ngoan trong tiếng ru hời

Bình yên về đời hối hả lại trôi
Có phút dừng chân bên bóng cây già cỗi
Lời ai trong tiếng chuông chùa qua vội.
Cô bé ơi! Chữ Nghĩa đánh rơi rồi?

Bật oà lên.Nghe lòng hoá tinh khôi.
Nắng yêu thương rưng rưng xoà trên tóc.
Cái chữ Tri ta đi tìm khó nhọc
Nhưng rơi chữ Nghĩa rồi,ta chẳng khác Vô Tri.

Cái Nghĩa cái Tình dìu bước ta đi
Dõi nhìn ta dẫu đời kia quên lãng
Giông bão qua rồi em ơi đừng đánh lạc
Chữ Nghĩa Tình thiêng nhất ở trong tim

Chuông đã ngưng rồi.Em chìm giữa lặng im.
Tự bao giờ nắng reo ùa trên tóc
Ừ từ đây đường còn đâu khó nhọc
Thầm cám ơn. Chuông chùa vẳng qua chiều…

LG.14/12/2008

Thursday, December 11, 2008