Monday, September 22, 2008

VỪA TRẢI QUA MỘT GIẤC MƠ




Cuối cùng rồi giấc mơ cũng đến lúc kết thúc. Như hàng trăm giấc mơ khác. Đúng là mơ. Tỉnh dậy, thấy cái trường Tokodai ngạo nghễ trước mặt, về nhà vừa mở cửa ra, cái mùi ngai ngái của chiếu Tatami xộc lên mũi. Đúng là Nhật Bản thiệt rồi. Trước đó chỉ là giấc mơ. Như bao giấc mơ được về nhà trong những giấc ngủ bình yên khác.Hôm tiễn mình ra Đà Nẵng, bé Út nhất quyết không chịu đi. Con bé ra tận xe cười thiệt tươi vẫy chào mình rồi chạy vào nhà.Con bé lớn rồi! Đứng ở sân bay mẹ dán mắt vào cửa kính nhìn theo. Mình chẳng muốn nhìn cảnh đó chút nào. Đi thẳng vao` trong, y như chạy-chạy trốn.Trong lòng tự dưng bị xáo trộn. Không có người đi cùng chắc mình cũng mưa lích rích trong lòng giống như thời tiết Nhật Bản sáng nay rồi.
Dù sao việc cần làm mình cũng đã làm được rồi, tuy không làm hoàn thiện như những gì mình dự tính. Lại quay về với cuộc sống thường. Lại cố gắng và lại đón chờ những giấc mơ mới. Nhớ!