
Mưa.
Mấy bữa ni mưa liên miên.
Lạnh. Lười ra khỏi nhà kinh khủng. Mỗi tội vẫn phải đi làm.
Bữa nay cũng rả rích. Sáng sớm đã lọt tọt vác dù ra khỏi nhà, xong việc đi tòn ten suốt buổi . Mưa mà không gió, lạnh mà dễ chịu ghê. Nghe tiếng mưa thi nhau gõ đều đều trên nóc dù,thấy đời êm đẹp thế!
Quán ăn Việt Nam chưa có hơi người, tối và lạnh. Mấy bài hát quen thuộc lọt vào tai. Không khí giống ngày mưa mùa đông ở nhà thế. Nhớ Việt Nam, chao ôi là nhớ.
Bất chợt có câu hát thấm vào người.
" Chỉ có con sông sâu, mới hiểu lòng người đợi..."
Da diết quá.
BẾN ĐỢI -THU HIỀN Haizzzz, lát nữa phải đi làm rồi. Có lẽ sướng nhất lúc này là chui vô chăn chờ tới giờ đi làm. Tận hưởng cái hạnh phúc nhỏ nhoi này thôi!