
Đi qua hết những ngày nắng chói chang
Một ngày kia bỗng trời xanh bật khóc.
Gió cuống quýt chạy quần lên tuyệt vọng
Mải miết lau kí ức một mùa...
Có những cái càng cố tìm cách lí giải càng không tìm ra câu trả lời. Hãy chỉ nên gọi nó là, gì nhỉ, trời đã định. Có lẽ mình cũng chỉ có thể là mình thôi, không thể là ai khác.
Nhưng, mình chỉ muốn mình là con bé Giang vui vẻ thôi.Vượt qua!