Friday, May 27, 2011
(Rốt cuộc vẫn là không viết được. Đi ngủ thôi, không thể chịu đói nổi rồi. Hi vọng mai viết được)
Friday, July 3, 2009
SMILE
Đọc và suy ngẫm một chút, mình đã học được nhiều điều hay và lớn lao.
Nhận ra đôi lúc, mình vẫn còn suy nghĩ trẻ con, những giây phút ngông, những bận tâm tầm thường nhỏ nhặt.
Có niềm tin và sự chân thành, con người sẽ làm nên tất cả. Mình tin vào điều đó, mình tin mình làm được.
Mình sẽ nuôi dưỡng bằng niềm tin.
Bằng tất cả sự chân thành.
Wednesday, June 17, 2009
SÁNG SỚM TRÊN LAB :)
Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người.
Chính vì thế mong bạn đừng bao giờ yêu một người chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ, bởi cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn. Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng, bởi những cái đó đều dễ tan theo mây khói. Hãy chọn người có thể mang lại được nụ cười trên môi của bạn.
Hãy chọn người luôn mong muốn những thứ tốt đẹp nhất sẽ đến với bạn và sẵn sàng để sự vui vẻ của bạn trên hết mọi thứ; trên cả sự vui vẻ của chính mình. Hãy chọn người mà bạn có thể cùng tâm sự, chia sẻ niềm vui với nỗi buồn, sẵn sàng ôm bạn vào lòng và hoàn toàn hiểu rõ tất cả về bạn.
Hãy chọn người chịu bỏ hết tất cả thời gian quý báu của họ để đến với bạn và không bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì, ngoại trừ được nghe lời nói dịu dàng của bạn và làm một nơi nương tựa tốt nhất khi bạn cần đến.
Tình yêu bắt đầu từ một nụ cười, chớm nở bằng một cái hôn và cảm nhận được từ những cái ôm ấp dịu dàng. Một tình yêu thật sự không thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai
Bạn sẽ cảm thấy rất đau khi bạn thât sự thương yêu một người mà người ấy lại không yêu bạn. Nhưng cái ấy còn chưa đau bằng nếu bạn thật sự thương yêu một người nhưng lại không có can đảm để nói cho người đó biết.
Sẽ không có một ai có thể biết trước được “người bạn trăm năm” của mình sẽ là người như thế nào? Có thể bạn đã gặp được người đó, nhưng sự rụt rè nhút nhát không dám nói của bạn sẽ làm bạn mất đi cái người lý tưởng đó.
Nhỡ đâu, người đó cũng có những tình cảm như bạn nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời thì sao. Đó sẽ là điều đau khổ nhất nếu xảy ra trong đời bạn.
Cuối cùng, hãy yêu quý những gì bạn đang có và đừng nên vì những giận hờn nhỏ nhặt nàp để rồi dẫn đến cuộc chia tay không nguyên cớ. Hãy thương yêu và tôn trọng lẫn nhau vì trong đời người, tình yêu có khi chỉ đến có 1 lần mà thôi.
Đừng tìm kiếm Tình yêu, hãy để Tình yêu tìm ra bạn. Chính vì thế mà người ta mới nói "ngã vào tình yêu ". Bạn không thể tự buộc mình ngã được, chỉ đơn giản là bạn bị ngã thôi.
Yêu là mạo hiểm vì có thể bị từ chối. Nhưng không mạo hiểm thì đã là thất bại rồi vì trong cuộc sống điều nguy hiểm nhất là không thử thách điều gì . Thử thách trong tình yêu chính là bạn yêu mà có thể không được đáp trả. Làm thế nào để định nghĩa Tình yêu: vấp ngã nhưng không suy sụp, kiên định nhưng không cố chấp, chia sẻ và công bằng, đồng cảm và không đòi hỏi, tổn thương nhưng đừng bao giờ giữ lại nỗi đau.
Tình yêu là con dao. Nó đâm nát con tim hay có khi nó khắc sâu vào tim ta những vết khắc diệu kỳ và sẽ theo ta đến cuối đời.
(sưu tầm trên mạng)
Saturday, June 6, 2009
Buồn một phút!
Có những thế giới không bao giờ có mình trong đó!
Buồn!
Hết một phút rồi.
Thôi đi ngủ.
Tuesday, June 2, 2009
NIỀM TIN
Có những lúc nao núng
Có những lúc chùng lòng.
Có những lúc yếu đuối.
Nhưng mình vẫn tin.
Tin mình.
Tin người.
Tin vào phía trước.
Đối với mình, niềm tin là lẽ sống.
Muốn tin.
Muốn tự tin.
Không bao giờ muốn đánh mất niềm tin
Không bao giờ muốn đánh mất nụ cười.
Và không bao giờ ngừng CỐ GẮNG!
Cố lên Chiaki.
Wednesday, May 27, 2009
HOÀI NIỆM
Giữa lúc công việc và chuyện học của mình bận rộn, tâm trạng thì rối bời, tự dưng gặp Lê Lan trên mạng.
Cái nick của nó mình tưởng đã đóng băng tự đời nảo đời nào rồi. Chuyện nó lên mạng giống chuyện động trời. Hóa ra đúng lúc nó lên mạng để nhắn báo tin vui cho mình. Trùng hợp.
Nó bảo chuyện vui. Mình đoán được chuyện vui gì. Một thoáng, vừa vui cho nó, vừa thấy có cái gì đó buồn dễ sợ. Vui vì nó cuối cùng nó không còn là con Lê Lan sống quá tình cảm, dễ buồn, dễ vui, dễ bị tổn thương như xưa nữa. Vui vì nó vẻ mạnh mẽ hơn ngày xưa nhiều. Vui vì nó cảm thấy hạnh phúc và hài lòng với hiện tại, "mọi điều đến với ta không đến nỗi tồi tệ".
Nhưng thoắt thấy buồn. Đùng một cái nó thông báo tin vui. Nhưng mà trước đó mình không hề biết gì, nghe gì chuyện của nó. Ngẫm lại, 6 năm từ khi rời ghế cấp 3, rời cái ghế mà mình và nó ngồi chung suốt 3 năm, mình chẳng còn biết nhiều về chuyện của nó, và nó cũng chẳng còn biết gì nhiều chuyện của mình. Có những lúc nó đau khổ, nó yếu đuối, nó nhắn tin cho mình, mình chỉ biết thắt lòng an ủi nó, chỉ ước được ở bên cạnh nó để hiểu chuyện của nó và chia sẻ nỗi đau với nó nhưng không thể. Có những lúc mình cần chia sẻ khi mệt mỏi và bế tắc, khi tâm trạng thất thường, lúc đó chỉ ước chi có nó bên cạnh. Chỉ có nó mới thất thường mưa nắng giống mình, mới khùng giống mình, mới hiểu được mình lúc đó. Chắc tại có người khùng giống mình thì mình sẽ đỡ thấy mình khùng hơn.
Vậy mà 6 năm, được mấy lần ta với mi được ngồi hàn huyên cùng nhau L nhỉ?
Đôi lúc ta có những lo lắng khùng khùng: liệu ngoài ta ra, có ai hiểu mi và chia sẻ cho mi từ trước đến giờ không?
Rời cái ghế ngày xưa mi hay ngồi hát cho ta nghe, cái ghế ngày xưa hai đứa ngồi tranh nhau ta với mi ai là Nguyễn Khuyến ai là Dương Khuê để xem ai phải " khóc tiễn bạn" trước, cái thời mà hai đứa hứa với nhau, " hồi mô có tiền rồi hai đứa hùn nhau xuất bản tập thơ Lê Giang-- Lê Lan", đã 6 năm rồi. Thoắt một cái, 6 năm chưa kịp tiếp nối giấc mơ nào, mi đã bước qua một giai đoạn khác. Rồi ta cũng rứa. Có cái gì tiếc nuối, cay đắng trong lòng lắm mi à. Không có cái gì có thể làm ta với mi trở lại thời xưa. Đôi lúc ta muốn ta với mi cùng bước chung một con đường.Ta khùng quá phải không mi, nhưng chắc mi hiểu được tâm trạng của ta mà.
Tiếc đó, buồn đó,nhưng thời gian cuốn nhiều thứ đi mất rồi. Biết đâu sau này con cái tụi mình sẽ tiếp nối giấc mơ của mẹ nó ngày xưa nhỉ? hihi.Mi đã thay đổi nhiều, để trở thành người lớn, ta cũng rứa. Đúng như mi nói, giờ thì chỉ cần biết cả hai đứa đều thay đổi tích cực là vui rồi. Mong mi trở nên mạnh mẽ thật sự từ trong tâm, nuôi nấng và quý trọng những cái gì mi đã có, đang có, và sẽ có.
Con người là vậy đó. Nhiều khi qua rồi mới thấy nuối tiếc. Ta không muốn nuối tiếc thêm điều gì nữa. Ta cũng sẽ cố gắng trân trọng những thứ mình đã có và đang có.
Cuối cùng không quên chúc mi một câu : Chúc mi hạnh phúc. Yêu mi nhiều.
Sunday, May 10, 2009
NẮNG HÈ !
Mùa hè về thiệt rồi.
Nắng - Chói ! Bức.Không nhân nhượng.
Nắng- Gay gắt-Như thể muốn soi mói, lột trần hết tâm tư con người.
Những cảm xúc không thể nào chạy trốn được.
