Hôm nay. Tình cờ nghe được một câu chuyện về một người. Một câu chuyện buồn. Đâu đó trong lòng âm ỉ dấy lên một nỗi đau. Đau như thể là câu chuyện của chính mình. Bất giác buông tiếng thở dài.
Và cũng tình cờ đọc được blog của người ấy. Có cái gì nghèn nghẹn. Hình như người ấy phải chịu một vết thương hằn xuyên suốt tâm hồn.Có lẽ vết thương ấy còn đau hơn bị rạch hàng ngàn vết dao trên da thịt. Những vần thơ lúc nào cũng đượm buồn.
Cuộc đời, vốn dĩ chẳng bao giờ công bằng với tất cả. Có những tâm hồn chưa bao giờ bị vấy màu bất hạnh. Có những tâm hồn, từ lúc sinh ra đã lỗ chỗ những vết sâu hoắm, chẳng bao giờ chữa được. Chỉ là một lúc nào đó trong cuộc đời nó lặn đi, rồi đến một lúc nào đó, lại tấy lên.Đau âm ỉ!
Mong C tìm được một con đường lặng sóng lặng gió. Mong C tìm được một con đường giống như cái tên của mình, C nhé!

gì mà buồn vậy G...
ReplyDeleteai cung co mot co duong ,ai cugn co the di, bang cach cua chinh minh ...
ReplyDeleteThật lâu rồi không gặp Lê Giang, vẫn khỏe chứ! Còn nhớ Huỳnh Bá Lộc không? Nếu nhớ liên lạc với Lộc qua địa chỉ lbasto101@yahoo.com, ok?
ReplyDeleteThà đau nhiều còn hơn là đau âm ỉ... bài hày hay quá, hì!