Chán! Sekkaku vậy mà...
Vào năm 3 mình thấy càng hứng thú nhiều với chuyên ngành hơn, cả 2 tuần rồi đi học các tiết, tiết nào cũng hấp dẫn, toàn mấy thầyhiền lành, dạy hay. Hí hửng nhủ bụng là năm nay chắc vui lắm lắm đây
Trong giờ học thì ổng cứ suốt ngày chì chiết, mắng rồi 馬鹿にする cả lớp . Tụi học sinh ngồi chỉ biết nhăn nhó, dở khóc dở cười. Hehe, như cái chuồng khỉ...Mình thuộc dạng yếu bóng vía đau tim, mặc dù ổng chưa mắng tới mình nhưng giữa chừng đầu hàng, co giò rút trước. Với lại không thể nào chịu nổi không khí giờ học. Báo hại năm ngoái mình bỏ tiết đó luôn.
Năm ni, tưởng thoát ai ngờ kì đầu đụng ngay một môn của ổng. Ngán ngẩm, chán đời, mất hứng.
Nhưng mà thôi chấp nhận. Trên đời này làm gì có cái gì là hoàn thiện đâu. Hoàn thiện quá đâm ra nhàm chán. Với lại môn này cần thiết, mà có vẻ hay nên không bỏ được. Suy nghĩ kĩ rồi. Có lẽ là mình phải ちゃんと向き合う ( đường đường chính chính đối diện) với thầy. Xem có cách nào làm cho ổng bớt 馬鹿にする( coi thường) học sinh không

Chúc em sang năm ko phải vào lớp ông thầy này :).
ReplyDeletetự nói rùi tự động viên!Lê Giang mà!
ReplyDelete@BigBun: kì sau em còn một môn của ổng nữa anh ơi! Với lại em xú xì toàn thua thôi à. Ko biết có thoát ko? hic
ReplyDelete@Ngocle: ko ai an ủi thì mình tự an ủi thôi, ^^
ê Giang ròm: hi, cái này nghe quen quen hen..hi, thui..cố lên!cái hình xinh quá đó nha,nhìn hiền hơn,,hi, mà G viết cứ chen tiếng Nhật vào, đọc bị cụt..hi, vì tớ k hiểu! ặc ặc..hoho, thui có chú thích mà..chúc G học tốt và vui khỏe nghe!
ReplyDelete