Cái phố Oookayama nhỏ bé của nó hóa ra cũng nhiều duyên kì ngộ vậy đấy. Buổi chiều trên đường đi chợ rẽ vào tiệm cá, nó bắt gặp một khuôn mặt quen quen, nhưng chỉ nghĩ: hình như giống một người quen nào đó, rồi lướt qua. Ai ngờ, cô ấy nhìn lên rồi cất tiếng chào. Bất ngờ, và... bối rối, vì suy nghĩ hoài mà chẳng nhớ ra là ai. Cô cười và nhắc lại. Ồ, đúng rồi. Cô giáo ngày xưa cùng dạy ở trường dạy thêm với nó. Không ngờ lại gặp nhau ở nơi này, vì cái Oookayama buồn tẻ và nhỏ như cái lỗ mũi của nó chẳng có một lí do chính đáng nào khiến một người từ nơi xa như cô tìm đến, đã thế lại mua cá ở cái tiệm này cả.
Cô cháu hỏi chuyện qua lại một lúc, nhiều kỉ niệm nho nhỏ ùa về. Cái trường dạy thêm gắn với những tháng ngày nó chân ướt chân ráo đến Tokyo, lần đầu tiên thử sức mình với nghề gõ đầu trẻ ở Nhật. Chia tay cô,và tiếp tục rảo bước trên con phố buồn. Câu chuyện ở trường dạy thêm xáo trộn đống kí ức vụn vặt của nó, khiến những dòng suy nghĩ của nó chạy ngược thời gian. Những tháng ngày đầu ở Tokyo là những tháng ngày vật lộn. Đó là những tháng ngày ,hơn bao giờ hết, thèm được trở về nhà, ào vào trong lòng ba mẹ mà khóc nức nở như đứa bé con đi lạc chơi vơi cả mấy ngày trời. Đó là những lúc cảm xúc thường hay thăng hoa và nó thường hay mím môi lại. Ngày trước, một năm trời rèn giũa trước khi sang Nhật, thầy đã nói đi nói lại nghe đến mòn cả tai: cô con gái nào qua Nhật rồi cũng sẽ khóc. Nó đã mím môi và tự hứa với lòng mình, nó sẽ khác! Khóc đồng nghĩa với gục ngã! Nó sẽ không gục ngã. Ai cũng bảo nó mạnh mẽ cơ mà! Một năm rưỡi trên đất Mori khắc nghiệt, trừ cái lần bị bà bác sĩ già có cái mặt đáng ngờ bắt vào nằm viện một tháng, nó cứ sợ mắc phải bệnh gì nan y rồi chết nên khóc tu tu, trừ cả một tháng nó lén lút khóc vì ngày ngày phải đối mặt với những nỗi cô đơn dài bất tận trong bệnh viện, còn lại nó chưa khóc vì gục ngã bao giờ. Những tháng ngày gian lao và trưởng thành. Trưởng thành, trưởng thành thật nhiều để rồi tự mạnh mẽ, tự cứng rắn và tự vươn lên. Cuộc sống không hề bình lặng nhưng nó có thể dìm xuống và tự đứng lên trên tất cả.Bên cạnh nó là những thầy cô, những người Nhật giàu tình thương, cùng lo chung nỗi lo với bọn nó. Bên cạnh nó là những người bạn cùng cảnh ngộ, ngọt bùi sẻ chia, cùng khóc, cùng cười, chỉ cần nhìn mắt nhau cũng đủ đọc được nỗi lo cơm áo gạo tiền, đọc được giấc mơ ẩn sâu trong đó, đọc được cái thở dài không thành tiếng, để rồi cùng ôm nhau nhảy cẫng lên khi nhận được giấy báo đỗ vào Đại Học, cùng lặng lẽ gói Morioka vào một trang kí ức nát nhàu, cùng bồn chồn háo hức một cuộc sống mới.
Nhưng cuộc sống mới không màu hồng như nó tưởng. Lại một "cuộc chiến" vô hình. Bây giờ thì khác, nó không còn "đồng đội" như ngày trước. Tokyo cay nghiệt hơn nó nghĩ nhiều. Không phải vì Tokyo có lỗi, chỉ vì nó không còn " đồng đội" ở Tokyo. Như bài hát gì của Yui ấy nhỉ? ”東京は怖いね。” Vật lộn nhiều hơn trước. Vật lộn với cuộc sống vừa học vừa làm, vật lộn với những món nợ cứ suốt ngày cận kề, vật lộn với những giày vò tìm cách sống và khẳng định mình trong hàng đống mối quan hệ mới, và vật lộn với những nỗi buồn vô hình thường hay bất chợt đến bất chợt đi.Nó gồng mình lên như giương cây cung hết cỡ để đưa mũi tên về đến cái đích thật xa.
Và, một năm rưỡi trôi qua, mùa hè năm trước.Lần đầu tiên được giải thoát khỏi nỗi lo nợ nần, nó bắt đầu... chới với. Một thoáng, nó chẳng còn xác định mục tiêu sắp tới của mình là gì. Như một cái dây cung đã giương hết mức và đã bị chùng, không còn đủ sức căng nữa, nó giật mình chợt hỏi, cái mạnh mẽ ngày xưa đâu rồi?Lúc đó, như một dòng thác ào ào, nó khóc, khóc nhiều, không dứt. Nó không muốn mím môi ngăn lại như ngày trước. Nó không muốn gồng mình đạp lên cuộc sống như ngày trước. Nó chỉ muốn khóc, khóc thật nhiều mà thôi. Trong mớ lộn xộn hỗn độn của cái đầu mệt mỏi, nó chợt nhớ đến mẹ. Có lúc là hình ảnh mẹ khóc vật vã một đêm ròng, có lúc là hình ảnh mẹ ngồi chong đèn nhìn chăm chăm tới sáng, và ngày hôm sau lặng lẽ trở lại với những gì cần phải làm. Hình ảnh Mẹ, con người chưa bao giờ gục ngã.Và rồi nó biết nó cần phải làm gì với con đường mình đã chọn. Nhưng có lẽ, nó không cần phải gồng mình nữa, không cần phải mím môi mỗi khi muốn khóc, và không cần phải " mạnh mẽ " nữa. Nó muốn cảm nhận cuộc sống một cách chân thật hơn.
Thêm nửa năm nữa trôi qua kể từ mùa hè ấy. Tokyo vẫn thế. Tokodai vẫn thế, con phố buồn - Oooyakama vẫn thế, chỉ có nó, hình như khác đi một chút!
Đừng nghĩ rằng nó là người mạnh mẽ!
