Saturday, May 31, 2008

VÔ ĐỀ







có một nơi như thế

Nắng cuối ngày về đọng lại ở nơi
hai con phố giao nhau bằng nỗi nhớ
Đếm chiều rơi bằng nỗi niềm trăn trở
Tan vào đêm theo khắc khoải hư vô



Sương mỏng trùm lên dãy mái nhấp nhô
Trăng mỏi mòn hắt bóng dài hun hút
Ngày và đêm chia nhau miền hư thực
Tiếng côn trùng da diết xé bầu đêm



Con phố già hàng thế kỉ ngủ quên
Choàng cơn mơ, bỗng thấy mình xa lạ
Bờ vai cội màu xanh rêu đã ngả
Bên bờ hồ buông tiếng thở trầm ngâm



Gió vội về đánh thức những dư âm
Khua lách cách nồi niêu ven hàng sớm
Đáy trời đông vừng hồng le lói chớm


Gánh rong gầy,lại ngoay ngoắc ra đi.







31/05/08











Saturday, May 17, 2008

CÓ NHỮNG MẢNH ĐỜI...




Hôm nay. Tình cờ nghe được một câu chuyện về một người. Một câu chuyện buồn. Đâu đó trong lòng âm ỉ dấy lên một nỗi đau. Đau như thể là câu chuyện của chính mình. Bất giác buông tiếng thở dài.
Và cũng tình cờ đọc được blog của người ấy. Có cái gì nghèn nghẹn. Hình như người ấy phải chịu một vết thương hằn xuyên suốt tâm hồn.Có lẽ vết thương ấy còn đau hơn bị rạch hàng ngàn vết dao trên da thịt. Những vần thơ lúc nào cũng đượm buồn.
Cuộc đời, vốn dĩ chẳng bao giờ công bằng với tất cả. Có những tâm hồn chưa bao giờ bị vấy màu bất hạnh. Có những tâm hồn, từ lúc sinh ra đã lỗ chỗ những vết sâu hoắm, chẳng bao giờ chữa được. Chỉ là một lúc nào đó trong cuộc đời nó lặn đi, rồi đến một lúc nào đó, lại tấy lên.Đau âm ỉ!
Mong C tìm được một con đường lặng sóng lặng gió. Mong C tìm được một con đường giống như cái tên của mình, C nhé!

Tuesday, May 13, 2008

tức cảnh sinh tình!




Ngồi trong lớp mà không tập trung được chút nào. Tiếng thầy như tiếng sấm, nhét hoài mà chẳng lọt tai.
Nhìn linh tinh tức cảnh sinh tình một phát.

Buổi sáng bình yên đến lạ lùng.
Đem hồn lửng thửng thả ra sân.
Có con chim nhỏ chừng tinh nghịch.
Gắp hồn treo tít ngọn mây xanh
.

hé hé => mất hồn. ^-^

(Có điều sáng nay mây chẳng xanh tẹo nào)

Wednesday, May 7, 2008

NHỚ NHÀ "CHÂM ĐIẾU THUỐC"^^,KHÓI BUỒN VANG TRONG MÂY.




(hình minh hoạ thui)
Quê nhà đang mùa gặt lúa. Mùi rạ tươi nửa quen nửa lạ như đang lãng đãng đâu đây. Nhớ quê, nhớ nhà. Báo đài bảo Quảng Nam mùa này thất thu dữ lắm,xã hàng xóm Quế Xuân bà con nơm nớp lo đói cả một mùa.Khổ nhà nông. Nhà mình may mắn thu hoạch kha khá. Bõ công ba mẹ mệt nhọc mấy tháng trời. Thèm được về lăn trong rạ. hehe.

Tản mạn, hì hì

Lạo xạo triền đê
gió lùa hương rạ mới

Gầy guộc bờ vai
mẹ trẩy gánh nắng va`ng.

Núi nằm khoan thai
uống hoàng hôn từng ngụm

Khói bếp nhà ai
nồi xôi nếp thơm lừng.

Tuesday, April 22, 2008

花は桜 君は美し




          

Chia sẻ với thiên hạ một bài hát hay và ý nghĩa nè.Lời dịch hơi thoát một chút, theo cảm nhận riêng của mình. Mọi người góp ý nhé.

花は桜 君は美し 春のこもれび 君の微笑み    

Dưới trời hoa anh đào, em lung linh đến thế.
Giọt nắng dưới vòm cây, long lanh như nét em cười
冬が終わり雪が溶けて 君の心に春が舞い込む
Đông đã qua, và tuyết tan vào đất.
Trong tim em, xuân đến tự bao giờ

********

窓をたたく強い雨はまだ続くと 
Cơn mưa dữ dằn dội vào cửa sổ
Dường như còn dai dẳng kéo dài

ラジオから流れる声が伝えてきます
Giọng người phát thanh vẫn cứ đều đều
Từ chiếc radio nhỏ...

電話から聞こえた声は泣いていました
Bên đầu dây kia em bật khóc
忘れたはずの懐かしい声でした
Tiếng khóc thân thương anh ngỡ quên rồi...

君はまたもう一度あの頃に戻りたいのでしょうか
Có phải em, muốn trở lại một thời?
春を待つつぼみのように僕は今迷っています
Như nụ chờ xuân, anh lạc bước...

********
花は桜君は美し 春のこもれび 君の微笑み
Dưới trời hoa anh đào, em lấp lánh
Giọt nắng dưới vòm cây là mắt em cười

冬が終わり雪が溶けて 君の心に春が舞い込む
Đông đã qua, tuyết hòa vào đất
Trong tim em, xuân đến tự bao giờ

*********

変わらぬ街の景色が教えるのは
Con phố cũ vẫn còn nguyên vẹn
Dường như mách bảo anh rằng

ひとつだけ此処に足りないものでした
Ồ hóa ra,
có một điều còn thiếu

いつもの場所と決めていた駅の前
Anh chạy vội về phía con đường
Đường đến nhà ga nơi ta từng hẹn

揺れ動く心が僕を急がせます
Con tim thêm một lần rung động
Thúc giục anh đi tìm

僕はまたもう一度君の手を握りたいのでしょうか
Có lẽ anh, muốn lại nắm tay em một lần?
春をだくかすみのように僕は今揺らいでいます
Anh xao động, như màn sương ôm lấy mùa
xuân sớm...

花は香り君は麗し みなもに浮かぶ光が踊る
Dưới tán hoa hương tỏa ngạt ngào, em thật đẹp
Những con nắng men theo dòng nước
Bỗng nhảy nhót vui đùa

風がさわぎ 街は色めき 僕の心は春に戸惑う
Gió bỗng xạc xào
Và con phố được tô màu
Con tim anh bỗng chốc,
lạc vào mùa xuân

春またもう一度この花を咲かせたいのでしょうか
Mùa xuân ơi phải chăng, người muốn
đơm hoa lần nữa?
僕を待つ君のかさがあの駅に開いています
Trước nhà ga
em chong ô đứng đợi tự bao giờ...

********

花は桜君は美し 春のこもれび 君の微笑み
Dưới trời hoa anh đào em kiêu sa
Giọt nắng dưới vòm cây, là ánh mắt em cười

時に燃える春の吐息二人の時が春に重なる
Xuân phả vào đất trời hơi thở mới
Phút giây của anh- em quyện vào mùa

花は桜君は美し 春のこもれび 君の微笑み
Dưới trời hoa anh đào em thật đẹp
Giọt nắng dưới vòm cây là nét em cười

冬が終わり雪が溶けて君の心に春が舞い込む
Đông đã qua, tuyết hòa vào đất.
Trong tim em, xuân hé nụ cười

Friday, April 18, 2008

CUỘC ĐỜI CHẲNG CÓ GÌ LÀ TRỌN VẸN





Chán! Sekkaku vậy mà...

Vào năm 3 mình thấy càng hứng thú nhiều với chuyên ngành hơn, cả 2 tuần rồi đi học các tiết, tiết nào cũng hấp dẫn, toàn mấy thầyhiền lành, dạy hay. Hí hửng nhủ bụng là năm nay chắc vui lắm lắm đây. Ai ngờ bữa ni đi học,chưng hửng,ngả ngửa... suýt té gãy giò. Ặc ặc, ông thầy phụ trách môn 物質移動操作 ( Thao tác về chuyển động vật chất) lại là ông thầy Kosuge- ông thầy mình ghét nhất khoa. Nghe thiên hạ khoa mình đồn xì xầm là 2,3 năm nay các anh chị năm 4 không ai vào phòng nghiên cứu của ổng hết. Cuối cùng đành xú xì, ai thua thì bạc mệnh vô phải phòng nghiên cứu của ổng. Năm ngoái ổng dạy môn 移動論 2 ( cũng về chuyển động vật chất) làm mình sợ tới già. Dạy luyện tập tính toán mà ổng cứ sai lên sai xuống, ra đề sai mà cứ chửi học sinh sao giải hông ra. Hic hic.
Trong giờ học thì ổng cứ suốt ngày chì chiết, mắng rồi  馬鹿にする cả lớp . Tụi học sinh ngồi chỉ biết nhăn nhó, dở khóc dở cười. Hehe, như cái chuồng khỉ...Mình thuộc dạng yếu bóng vía đau tim, mặc dù ổng chưa mắng tới mình nhưng giữa chừng đầu hàng, co giò rút trước. Với lại không thể nào chịu nổi không khí giờ học. Báo hại năm ngoái mình bỏ tiết đó luôn.
Năm ni, tưởng thoát ai ngờ kì đầu đụng ngay một môn của ổng. Ngán ngẩm, chán đời, mất hứng.
Nhưng mà thôi chấp nhận. Trên đời này làm gì có cái gì là hoàn thiện đâu. Hoàn thiện quá đâm ra nhàm chán. Với lại môn này cần thiết, mà có vẻ hay nên không bỏ được. Suy nghĩ kĩ rồi. Có lẽ là mình phải ちゃんと向き合う ( đường đường chính chính đối diện) với thầy. Xem có cách nào làm cho ổng bớt 馬鹿にする( coi thường) học sinh không. Chắc là mỗi đầu buổi học cười với thầy một cái thiệt tươi. Nhỉ? Ặc ặc, vì tương lai con em chúng ta, vì một tương lai tươi sáng!