Sunday, June 29, 2008

CON KHỈ ^_^

4 con khỉ ( ngay trước cửa 12/1, cửa sổ 12/2)


khỉ leo cây ( cây phượng khu chào cờ)

khỉ lạc bầy

khỉ già trốn trong cây


Còn 5 ngày nữa là cu Sang thi đại học rồi(kêu là cu D hắn đánh chết)! Cố lên! Thi tốt là Hai có thưởng. ^_^

Wednesday, June 25, 2008

25/06




Đi qua hết những ngày nắng chói chang
Một ngày kia bỗng trời xanh bật khóc.
Gió cuống quýt chạy quần lên tuyệt vọng
Mải miết lau kí ức một mùa...

Có những cái càng cố tìm cách lí giải càng không tìm ra câu trả lời. Hãy chỉ nên gọi nó là, gì nhỉ, trời đã định. Có lẽ mình cũng chỉ có thể là mình thôi, không thể là ai khác.
Nhưng, mình chỉ muốn mình là con bé Giang vui vẻ thôi.Vượt qua!

Saturday, June 21, 2008

Thursday, June 19, 2008

なんて切ないいいい歌


, これって、青春か?^^

Tuesday, June 10, 2008

ÍCH KỈ...




Út nhỏ nhoi của Hai.
Trong những kỉ niệm trẻ con của Út có bao nhiêu kỉ niệm gắn với Hai,Út nhỉ? Những năm tháng Hai xa nhà, Út đã lớn lên tự lúc nào không biết. Út đã cao hơn, tóc dài hơn,biết đi chợ, biết nấu ăn, biết suy tư và biết buồn.5 năm không có Hai bên cạnh, 5 năm không có Hai chỉ dạy, Út cũng vẫn lớn lên dần dần đấy thôi,Út nhỉ? Có cái gì như là sự ích kỉ trỗi lên trong lòng. Chút cay đắng khi hiểu rằng trong những tháng ngày Út lớn lên, chẳng có mấy kỉ niệm về Hai trong đó. Thời gian chẳng thể quay ngược lại để Hai ở bên Út trong những ngày tháng ấy.Út ơi, đừng lớn nữa.

Saturday, May 31, 2008

VÔ ĐỀ







có một nơi như thế

Nắng cuối ngày về đọng lại ở nơi
hai con phố giao nhau bằng nỗi nhớ
Đếm chiều rơi bằng nỗi niềm trăn trở
Tan vào đêm theo khắc khoải hư vô



Sương mỏng trùm lên dãy mái nhấp nhô
Trăng mỏi mòn hắt bóng dài hun hút
Ngày và đêm chia nhau miền hư thực
Tiếng côn trùng da diết xé bầu đêm



Con phố già hàng thế kỉ ngủ quên
Choàng cơn mơ, bỗng thấy mình xa lạ
Bờ vai cội màu xanh rêu đã ngả
Bên bờ hồ buông tiếng thở trầm ngâm



Gió vội về đánh thức những dư âm
Khua lách cách nồi niêu ven hàng sớm
Đáy trời đông vừng hồng le lói chớm


Gánh rong gầy,lại ngoay ngoắc ra đi.







31/05/08











Saturday, May 17, 2008

CÓ NHỮNG MẢNH ĐỜI...




Hôm nay. Tình cờ nghe được một câu chuyện về một người. Một câu chuyện buồn. Đâu đó trong lòng âm ỉ dấy lên một nỗi đau. Đau như thể là câu chuyện của chính mình. Bất giác buông tiếng thở dài.
Và cũng tình cờ đọc được blog của người ấy. Có cái gì nghèn nghẹn. Hình như người ấy phải chịu một vết thương hằn xuyên suốt tâm hồn.Có lẽ vết thương ấy còn đau hơn bị rạch hàng ngàn vết dao trên da thịt. Những vần thơ lúc nào cũng đượm buồn.
Cuộc đời, vốn dĩ chẳng bao giờ công bằng với tất cả. Có những tâm hồn chưa bao giờ bị vấy màu bất hạnh. Có những tâm hồn, từ lúc sinh ra đã lỗ chỗ những vết sâu hoắm, chẳng bao giờ chữa được. Chỉ là một lúc nào đó trong cuộc đời nó lặn đi, rồi đến một lúc nào đó, lại tấy lên.Đau âm ỉ!
Mong C tìm được một con đường lặng sóng lặng gió. Mong C tìm được một con đường giống như cái tên của mình, C nhé!