Monday, May 28, 2007

ĐAU ĐẦU QUÁ !




Dạo này không hiểu sao cái đầu cứ xuất hiện những triệu chứng không bình thường. Cứ 15 phút lại đau nhói lên một cái. Lúc đầu cứ đau nửa đầu bên trái, làm mình cứ tưởng đau nửa đầu. Lúc sau đau thêm cả nữa đầu bên phải. Kết luận vậy là đau toàn diện. Kèm theo những đợt đau nhói trong đầu thì thỉnh thoảng cũng có đau nhói trong ngực một chút. Tưởng là thức khuya nhiều nên mới bị vậy nên dạo này chăm ngủ đều đều. Nhiều khi lên lớp cũng " tranh thủ " ngủ chút. Vậy mà nó vẫn cứ đau như thường.
Sợ quá. Ngày mốt mới rảnh để đi bệnh viện khám thử. Tính mình cứ hay hoang mang, nên hễ có chút gì là lo. Không biết mình lo đúng hay lo quá đây nhỉ. Dù sao cũng phải đi khám nhưng mà trước khi đi muốn hỏi thăm bà con xem có ai bị như mình chưa. Đơn giản chỉ là bị căng thẳng thần kinh bình thường hay là có liên quan tới bệnh chi hông vậy?Tại một lần ốm nhập viện rồi nên lần này sợ lắm -> nhát như cáy . Lo quá , hic hic!
--------------------------------

ĐI KHÁM BỆNH
Hôm nay sáng sớm lọc cọc dậy đi khám bệnh.Đến bệnh viện gặp một ông bác sĩ già hiền lành tốt bụng dễ mến. Ổng vừa khám vừa bắt chuyện này nọ làm mình thấy thoải mái liền. (Đặc biệt quý ông bác sĩ này ở chỗ, ổng có bạn người Việt và rất kyomi với đất nước Việt Nam, nên nói chuyện vui lắm , hihi). Khám một hồi ổng bảo mình hông có chi phải lo, chỉ bị đau dây thần kinh. Ổng còn ví cái đầu mình như cái bánh bao, nó chỉ bị xây xát ở lớp vỏ bên ngoài chứ nhân bên trong không hề chi hết. Hú hồn, hì hì !Ổng bảo nguyên nhân chắc tại do ngủ không đủ( cái này là tại ngay từ đầu mình đã khai như vậy). Ổng kê cho thuốc bổ với giảm đau, còn khuyên ăn ngủ đầy đủ và chơi thể thao một tuần ít nhất một lần.
Ặc ặc, uống thuốc và ăn đầy đủ thì dễ chứ còn ngày nào cũng ngủ đầy đủ thì có vẻ hơi khó. Tại dạo này hổng có time nhiều. Còn thể thao thì mình " máu " lắm lắm nhưng mà cũng hổng có time nốt. Nói dzậy thôi chứ phải nghe lời bác sĩ chứ. Cắt xén bớt time linh tinh thì chắc là ok. Mọi người nhớ nhắc nhở mình với nhé !
Nhắn nhủ cho những người bị đau đầu giống mình: ai bị đau đầu giống mình thì cũng tranh thủ ăn ngủ đều đặn nhé. Có điều kiện thì nên uống thuốc bổ Vitamin B12,nghe nói Vitamin này có tác dụng thúc đẩy quá trình trao đổi, cải thiện cảm giác đau hay nhói của thần kinh. Ngoài ra buổi tối trước khi đi ngủ cũng nên tập một vài động tác căng duỗi cơ dưới đây: http://www.lilac.co.jp/zutsu/az/strech.htm

Mong cho chóng hết đau đầu. Chiều nay đi tập bóng bàn thôi!

Monday, May 21, 2007

...






Một thoáng buồn lăn qua mi mắt







Quá khứ khẽ khàng tan trên tay...







Quá khứ ơi xin đừng quay lại







Kẻo nắng vàng vụn vỡ trong ai...







Sợ quá khứ !

Những tưởng như những gì đã qua đang lặp lại...

Không phải ngày ấy đang quay lại mà là những chuyện của ngày hôm nay đang dần dần dấn chân vào con đường cũ,con đuờng của ngày ấy.

Cảm thấy mình yếu đuối quá! Chỉ biết nhắm mắt và cầu mong: ngày ấy đừng quay lại...





Saturday, May 19, 2007

HIC




Buồn quá !
Lại muốn khóc rồi !
Hic hic, hic hic,
hu hu, hu hu
wa wa, wa wa
waaaaaaaaa!

Tuesday, May 15, 2007

切ない...




やらないで後悔するより、やって後悔したほうがいい...っていわれても、自分にはできる?失敗はない?...といつまでも問い続けている。

いつも自分を一番信じているのに、自信をなくしてしまうこんな時もあるなんて、なんか切ない...

 失敗を怖がるこんな時もあるなんて、なんか自分がか弱いと感じる...

もしも、ひとつの願い事が叶ってくれるならば、...


Saturday, May 12, 2007

HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN ...




->em trai và em gái đang nghịch nhau trên chiếc cầu bắc ngang qua ao cá sau nhà .





Mới đọc một bài viết thật hay trên hoathuytinh.com

1. Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm chú lắng nghe, nói “Vậy à, vậy à, ừ...”. Rồi đặt máy. Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa - rút “giắc” cắm điện thoại. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã cháy đến sạp vải của nhà chúng tôi. Sau đó là những năm vay mượn, đầu tắt mặt tối, gây dựng lại từ đầu. Có lần tôi hỏi mẹ về tối hôm đó, mẹ trả lời êm ả: “Mẹ không muốn bố cuống lên rồi lao đến đó, nhỡ có làm sao...”. Cả cơ nghiệp lao đao, nhưng trong giây phút đó, mẹ chỉ nghĩ đến bố tôi.






2. Chị tôi dành dụm vốn liếng định mua một mảnh đất ở ngoại thành. Hẹn được với người ta mang tiền đến đặt cọc, chị vội vã gọi taxi. Dọc đường, chị bắt gặp một đoàn nam phụ lão ấu hớt hơ hớt hải bồng một cô bé bị trâu húc vẫy xe xin đi nhờ lên Hà Nội cấp cứu. Chị tôi lập tức bảo anh lái xe quay xe, đưa cô bé con, người mẹ, và cả chị thẳng về Hà Nội. Mẹ cô bé tê liệt vì sợ hãi, chỉ biết ôm con khóc ròng. Một mình chị lo toan cho cô bé vào phòng cấp cứu, nhập viện, thậm chí đóng luôn cả tiền viện phí khi biết người mẹ không có nổi 100 nghìn trong túi... Khi chắc chắn là cô bé an toàn, chị mới trở về nhà. Không bao giờ nhắc đến chuyến xe ấy tốn kém bao nhiêu, tiền viện phí thế nào, hay buồn vì mảnh đất ưng ý kia không kịp đặt cọc đã qua tay người khác. Và cứ đến Tết, nhà chị lại có thêm những người khách từ quê ra.






3. Cha tôi là một người thành đạt, cha rất yêu công việc, đi sớm về khuya, mất ăn mất ngủ. Còn mẹ tôi, trong mắt mọi người, là một phụ nữ thật bình thường với những lo toan giản dị. Nhưng có lần cha nói với tôi rằng dù cha rất yêu thích công việc, nhưng cha không cần nó, cũng như cha cũng chẳng cần lắm nhà cửa, tiền bạc. Tất cả những gì cha cần là mẹ, có mẹ là cha có tất cả, kể cả những thứ rất quý giá, như là... chúng tôi.







Đôi khi bạn phải ngạc nhiên về những người mà bạn yêu quý. Sự an nhiên nơi tâm hồn họ. Những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Sự bình thản của họ trước những thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng. Cái cách mà họ tha thiết với con người. Giản đơn, nhưng mãnh liệt.





Nhưng hiểu được họ, bạn sẽ hiểu được niềm vui của thuỷ thủ đoàn khi nhìn thấy đất liền, của khách lữ hành khi nhìn thấy làng mạc, của nhà du hành vũ trụ qua khung cửa tàu nhìn thấy Trái Đất, của Robinson khi có được Thứ Sáu, nụ cười âu yếm của bất kỳ ai khi thấy một em bé sơ sinh. Cả việc tại sao, con người cứ mải mê tìm kiếm những nền văn minh ngoài Trái Đất... Và nỗi đau đớn khôn nguôi trào ra thành nước mắt và tiếng thét khi con người vì thiên tai, vì chiến tranh, vì bệnh tật, mà phải mất nhau trong cõi nhân gian...





Liệu bạn có nhận thấy, điều mà con người cần nhất trên thế gian này không phải danh vọng, không phải tiền bạc, không phải nhà cửa, không phải đất đai... Bạn có nhận ra không, điều mà Con Người cần nhất chính là Con Người...

Đọc bài này tự dưng thấy nhớ.




nhớ làng quê,




nhớ những cô chú nông dân
láng giềng với nụ cười đôn hậu,




nhớ mấy nhóc con trong xóm mình lúc nào cũng bi bô ồn ào cả buổi chiều yên ả,




nhớ lắm cái ao cá sau hè cứ chiều chiều bà con rãnh rỗi ghé lại coi ba mình bắt cá




nhớ cái luống rau " lởm chởm " vết sâu ăn mà cậu em trai " không mát tay" của mình vun trồng chăm sóc




nhớ tiếng lợn kêu inh ỏi lúc vừa mới sáng trời ...




Nhớ nhiều vô kể




Và nhất là : nhớ ngôi nhà thân yêu có ba mẹ em trai và em gái đang quây quần bữa ăn ấm cúng , nhớ tiếng cười " bể ngói " của em gái nghịch ngợm, nhớ ánh mắt ba mẹ hiền hoà , nhớ những câu chuyện buồn cười của em trai hay nói. Nhớ quá đi thôi...




I LOVE MY FAMILY !






Sunday, May 6, 2007

NGƯỜI LỚN???




Đã bước sang chặng đầu của tuổi hai mươi mốt, có còn nhỏ nhoi gì đâu mà nhiều người vẫn còn gọi nó là NHÓC hoặc là gọi bằng cái cách gọi quen thuộc : BÉ G. Đối với ba mẹ , bà ngoại và các cô dì, nó vẫn " BÉ " như ngày nào. Còn các sempai tha hồ người thì NHÓC G., người thì BÉ G. Chắc tại vì vậy mà mình cứ lẹt đẹt hoài từ 42kg cho đến 45kg, chẳng chịu nhích lên tí xíu nào! Thôi kệ, " BÉ " mà. Nghe cũng hay hay, nhưng rồi tự nhủ, liệu mình có " BÉ " thế không???





Câu trả lời : chắc chắn là không rồi! Bé bỏng gì khi lên bảy tuổi đã bắt đầu biết " trầm tư suy nghĩ " , hay lang thang dưới mấy gốc phượng trong trường hay ngồi tựa đầu vào lan can lớp học những lúc không muốn " bị bạn bè quấy rầy". Bé gì đâu khi bảy tuổi " bị " Mẹ " nhồi nhét" vào đầu " Tắt Đèn " của Ngô Tất Tố (chỉ đọc thôi chứ làm gì hiểu được đâu). Rồi thì năm lớp ba còn vắt óc học đòi làm "bài thơ" bốn chữ đầu tiên, đấy , ai dám bảo là BÉ nào!





Nó thật sự nhận ra nó bắt đầu trưởng thành vào năm lớp sáu, khi có nhiều biến cố xảy ra xung quanh khiến ý thức của nó cũng dần dần " lớn ". Nó vẫn vui chơi hồn nhiên như bạn bè, nhưng đồng thời, nó cũng thường hay gác tay lên trán suy nghĩ nhiều hơn. Nó biết trằn trọc nhiều, nó biết thở dài nhiều, đến nỗi có một ngày nó nhận ra câu nhắc nhở của mẹ trở thành thường lệ mỗi đêm tự khi nào : Bé, con đừng gác tay lên trán mà ngủ! Nhưng mà thế đấy, suy nghĩ đã trở thành một " căn bệnh mãn tính " của nó mất rồi. Không biết trên đời lấy đâu ra lắm thứ để cho nó nghĩ thế ?






Đến năm học lớp 10, nó lại biết thêm nhiều thứ nữa. Nó biết thút thít khóc một mình, nó biết làm những bài thơ bài văn đầy tâm trạng. Ấy thế thôi nhưng chừng ấy cũng chỉ là biểu hiện của mười phần trăm những gì nó suy nghĩ thôi. Nó nghĩ nhiều hơn thế nữa cơ! Bạn bè chơi thân với nó nhiều nhưng mà mấy ai hiểu được nó nghĩ gì đâu!!! Chỉ toàn là nó trở thành người để mọi người chia sẻ chuyện của mình thôi.






Nhưng tất nhiên, lúc đó, bạn bè không ai bảo là nó BÉ. Ngay cả đến cô bạn trông " đàn chị " nhất xóm nhà lá của nó cũng phán cho nó một câu: G lớn trước tuổi!!! Ặc ặc. Ừ thì mình xin nhận phần " đàn chị " về mình vậy.





Nhưng đó là chuyện của ngày xưa. Và cái gọi là chuyện ngày xưa đó kéo dài cho đến tận cái năm nó vào Đông Du học. Vẫn thế, vẫn những chuỗi suy nghĩ triền miên, vẫn những đêm trằn trọc, những nỗi niềm không nói được cùng ai. Có điều, ít dần đi những câu thơ tâm trạng, mà thay vào đó , nó học được thêm một điều: chia sẻ với bạn bè sẽ vơi đi rất nhiều tâm sự -sau cái đêm mà nó khóc oà trước mặt đứa bạn thân.






Nó cũng nhận thấy rằng nó đã lớn lên theo một cách khác. Và đã thay đổi biết nhường nào. Mỗi một lần đi chơi xa, nó lại thêm một lần thấy " lớn " . Nó không còn là bé G hay ưu tư và rụt rè như ngày xưa nữa. Nó vẫn hay suy nghĩ, nhưng đã biết cách để suy nghĩ nhẹ nhàng hơn. Nó biết nhiều điều hơn. Cuộc sống dạy cho nó nhiều nhiều hơn. Nó hài lòng vì nó cảm thấy mình đã là NGƯỜI LỚN!






Golden week. Thêm một lần đi chơi " xa" ( vì toàn người xa lạ ), nó cũng cảm thấy mình lớn hơn một chút ít. Có nhiều thứ khiến nó sẽ phải suy nghĩ, nhưng sẽ suy nghĩ rất nhẹ nhàng. GW, nó lại học thêm được nhiều điều mới!





tin rằng đã không còn BÉ nữa. Và mình cũng nhận ra rằng đã là NGƯỜI LỚN. Mình luôn luôn tin tưởng và ủng hộ .






Mọi người cũng đừng gọi là BÉ nữa nhé !






Sunday, April 29, 2007

DỄ THƯƠNG QUÁ!




Hồn nhiên quá, ngây thơ quá. Trẻ con ơi !!!



Vô tình bắt gặp hai " vị sư" này trên mạng. Thấy " dễ xương " quá không cầm được lòng nên mới " bắt cóc " lên đây cho bà con ngắm nè! いかがですか。