Friday, April 4, 2008

SUY TƯ...




Cái phố Oookayama nhỏ bé của nó hóa ra cũng nhiều duyên kì ngộ vậy đấy. Buổi chiều trên đường đi chợ rẽ vào tiệm cá, nó bắt gặp một khuôn mặt quen quen, nhưng chỉ nghĩ: hình như giống một người quen nào đó, rồi lướt qua. Ai ngờ, cô ấy nhìn lên rồi cất tiếng chào. Bất ngờ, và... bối rối, vì suy nghĩ hoài mà chẳng nhớ ra là ai. Cô cười và nhắc lại. Ồ, đúng rồi. Cô giáo ngày xưa cùng dạy ở trường dạy thêm với nó. Không ngờ lại gặp nhau ở nơi này, vì cái Oookayama buồn tẻ và nhỏ như cái lỗ mũi của nó chẳng có một lí do chính đáng nào khiến một người từ nơi xa như cô tìm đến, đã thế lại mua cá ở cái tiệm này cả.






Cô cháu hỏi chuyện qua lại một lúc, nhiều kỉ niệm nho nhỏ ùa về. Cái trường dạy thêm gắn với những tháng ngày nó chân ướt chân ráo đến Tokyo, lần đầu tiên thử sức mình với nghề gõ đầu trẻ ở Nhật. Chia tay cô,và tiếp tục rảo bước trên con phố buồn. Câu chuyện ở trường dạy thêm xáo trộn đống kí ức vụn vặt của nó, khiến những dòng suy nghĩ của nó chạy ngược thời gian. Những tháng ngày đầu ở Tokyo là những tháng ngày vật lộn. Đó là những tháng ngày ,hơn bao giờ hết, thèm được trở về nhà, ào vào trong lòng ba mẹ mà khóc nức nở như đứa bé con đi lạc chơi vơi cả mấy ngày trời. Đó là những lúc cảm xúc thường hay thăng hoa và nó thường hay mím môi lại. Ngày trước, một năm trời rèn giũa trước khi sang Nhật, thầy đã nói đi nói lại nghe đến mòn cả tai: cô con gái nào qua Nhật rồi cũng sẽ khóc. Nó đã mím môi và tự hứa với lòng mình, nó sẽ khác! Khóc đồng nghĩa với gục ngã! Nó sẽ không gục ngã. Ai cũng bảo nó mạnh mẽ cơ mà! Một năm rưỡi trên đất Mori khắc nghiệt, trừ cái lần bị bà bác sĩ già có cái mặt đáng ngờ bắt vào nằm viện một tháng, nó cứ sợ mắc phải bệnh gì nan y rồi chết nên khóc tu tu, trừ cả một tháng nó lén lút khóc vì ngày ngày phải đối mặt với những nỗi cô đơn dài bất tận trong bệnh viện, còn lại nó chưa khóc vì gục ngã bao giờ. Những tháng ngày gian lao và trưởng thành. Trưởng thành, trưởng thành thật nhiều để rồi tự mạnh mẽ, tự cứng rắn và tự vươn lên. Cuộc sống không hề bình lặng nhưng nó có thể dìm xuống và tự đứng lên trên tất cả.Bên cạnh nó là những thầy cô, những người Nhật giàu tình thương, cùng lo chung nỗi lo với bọn nó. Bên cạnh nó là những người bạn cùng cảnh ngộ, ngọt bùi sẻ chia, cùng khóc, cùng cười, chỉ cần nhìn mắt nhau cũng đủ đọc được nỗi lo cơm áo gạo tiền, đọc được giấc mơ ẩn sâu trong đó, đọc được cái thở dài không thành tiếng, để rồi cùng ôm nhau nhảy cẫng lên khi nhận được giấy báo đỗ vào Đại Học, cùng lặng lẽ gói Morioka vào một trang kí ức nát nhàu, cùng bồn chồn háo hức một cuộc sống mới.






Nhưng cuộc sống mới không màu hồng như nó tưởng. Lại một "cuộc chiến" vô hình. Bây giờ thì khác, nó không còn "đồng đội" như ngày trước. Tokyo cay nghiệt hơn nó nghĩ nhiều. Không phải vì Tokyo có lỗi, chỉ vì nó không còn " đồng đội" ở Tokyo. Như bài hát gì của Yui ấy nhỉ? ”東京は怖いね。” Vật lộn nhiều hơn trước. Vật lộn với cuộc sống vừa học vừa làm, vật lộn với những món nợ cứ suốt ngày cận kề, vật lộn với những giày vò tìm cách sống và khẳng định mình trong hàng đống mối quan hệ mới, và vật lộn với những nỗi buồn vô hình thường hay bất chợt đến bất chợt đi.Nó gồng mình lên như giương cây cung hết cỡ để đưa mũi tên về đến cái đích thật xa.

Và, một năm rưỡi trôi qua, mùa hè năm trước.Lần đầu tiên được giải thoát khỏi nỗi lo nợ nần, nó bắt đầu... chới với. Một thoáng, nó chẳng còn xác định mục tiêu sắp tới của mình là gì. Như một cái dây cung đã giương hết mức và đã bị chùng, không còn đủ sức căng nữa, nó giật mình chợt hỏi, cái mạnh mẽ ngày xưa đâu rồi?Lúc đó, như một dòng thác ào ào, nó khóc, khóc nhiều, không dứt. Nó không muốn mím môi ngăn lại như ngày trước. Nó không muốn gồng mình đạp lên cuộc sống như ngày trước. Nó chỉ muốn khóc, khóc thật nhiều mà thôi. Trong mớ lộn xộn hỗn độn của cái đầu mệt mỏi, nó chợt nhớ đến mẹ. Có lúc là hình ảnh mẹ khóc vật vã một đêm ròng, có lúc là hình ảnh mẹ ngồi chong đèn nhìn chăm chăm tới sáng, và ngày hôm sau lặng lẽ trở lại với những gì cần phải làm. Hình ảnh Mẹ, con người chưa bao giờ gục ngã.Và rồi nó biết nó cần phải làm gì với con đường mình đã chọn. Nhưng có lẽ, nó không cần phải gồng mình nữa, không cần phải mím môi mỗi khi muốn khóc, và không cần phải " mạnh mẽ " nữa. Nó muốn cảm nhận cuộc sống một cách chân thật hơn.





Thêm nửa năm nữa trôi qua kể từ mùa hè ấy. Tokyo vẫn thế. Tokodai vẫn thế, con phố buồn - Oooyakama vẫn thế, chỉ có nó, hình như khác đi một chút!




Đừng nghĩ rằng nó là người mạnh mẽ!





Sunday, March 30, 2008

Đừng buồn em nhé!




Ồ lạ,mình đang vui hay đang buồn nhỉ.
Đâu đó là những tiếng cười nói ồn ào náo nhiệt, những con người thân thương...Đâu đó những niềm vui dường như bất tận chạy liên miên theo một ngày dài. Nhưng thỉnh thoảng có một vài khoảng lặng bất chợt ùa về, trong tích tắc. Tất cả chùng xuống như một dây đàn đang căng bị đứt. Tự hiểu mình đang buồn điều gì, tự hiểu mình đang lo lắng điều gì. Ý nghĩ bỗng trở nên xa xăm lắm. Mệt nhoài vì những giấc mơ. Đêm qua, lại một giấc mơ nữa. Cầu mong nó chỉ mãi là một giấc mơ, không ý nghĩa. Cầu mong nó chẳng bao giờ trở thành sự thật thêm một lần nữa.
Muốn xua đi những khoảng lặng thường ngày..., huhu.

Saturday, March 22, 2008

TỨC TỨC TỨC QUÁ. TỨC CÀNH HÔNG!




Huhu, tức! Tức quá, huhu!

Ghét nhất con nhóc Ánh khùng với con nhóc Tiên gần khùng, nhỏ hơn mình có 2 tuổi mà mở miệng ra là cứ: 22 tuổi rồi! " Già" rồi!

Hứ, mới 22 tuổi sao là " già " được. Vô lí! Con nhà người ta còn nhí nhảnh ri mừ. Trừ những lúc ngồi thừ cái mặt ra hồn để trên mây với mấy lúc tức tối cái mặt hình sự ra thôi, những lúc còn lại soi gương đâu thấy có gì, nhỉ? hừm. Hai nhóc này 2 năm nữa rồi sẽ biết tay mình. Cứ vô tư đi nhé! Hãy đợi đấy, hehe!

Friday, March 21, 2008

THƯƠNG CÁI HOA! HUHU...




Tối hôm qua trời trở gió. Gió hú, gầm rít, lồng lộn dữ dằn phía bên kia cánh cửa. Nổi da gà. Mùa này hay gió quá.

Nằm trong nhà mà cứ lo nơm nớp cho mấy chậu hoa ngoài ban công nên đã mò dậy dẹp hết mấy chậu hoa vô một góc tránh gió.

Vậy mà sáng ra, chạy ra dòm thử. Chậu bông hồng ngã chỏng queo, nhưng mà không hề hấn gì. Chậu cúc, chậu lan thì may mắn là không bị ngã, cũng không bị thương tích. Nhưng mà đau đớn là hai cái chậu tulip yêu quý nhất của mình ngã sóng soài trên nền, ủ rủ. Dựng được nó lên thì đau khổ hơn, một cành hoa đã bị gió hung tàn bẻ gãy, gục đầu hẳn xuống. Huhu, tội nghiệp.Thân nó dài ngoằng mỏng mảnh vậy làm sao chịu nổi gió. Bực cái mình chẳng hiểu tối hôm qua tiếc cái chi mà không đem vô nhà, gió kiểu đó người đứng trên ban công còn bay nữa huống chi hoa. huhu. Gió chết tiệt.

Nghĩ lại, Phận Hoa sao mà khổ. Lúc nở ra còn phơi phới thì ai cũng trầm trồ ai cũng nâng niu, tới lúc tàn đi rồi, chẳng ai thèm đoái hoài tới, thậm chí còn vứt vô thùng rác không hề thương tiếc. Câu ni cũ mèm rồi thiên hạ ai cũng nói nhưng mà cũng muốn nói nữa, vì thấy nó đúng thiệt. Đã thế , cây hoa mỏng manh quá đỗi, có sung sức bao nhiêu đi nữa rồi có ngày cũng không thể tự mình đứng vững nổi trước sóng gió cuộc đời,nếu không có người bảo ban che chở.
Ôi, thương cái hoa!

Sunday, March 16, 2008

BỐN NĂM TRƯỚC...




4 năm trước, con tròn 18.
4 năm trước, lần đầu tiên con đón cái sinh nhật xa nhà, xấu hổ ngồi giữa đám người mà mình trở thành "nhân vật chính". Tiệc sinh nhật đầu đời.
4 năm trước, lần đầu tiên con biết con có một người mẹ " sến" cực kì, khi ngỡ ngàng nhận được điện hoa rực rỡ 18 bông hoa hồng đỏ chót- món quà sinh nhật đầu tiên của mẹ. Cái mặt con lúc đó còn đỏ hơn hoa.
4 năm trước, lần đầu tiên trong 18 năm lớn lên trong vòng tay của mẹ, con mới thấm thía hết tình yêu của mẹ dành cho con, khi cầm trên tay bài thơ viết bằng cả trái tim của mẹ- bài thơ đầu tiên mẹ viết cho con.
Trang giấy viết bài thơ giờ đã nhàu và nhoà đi đôi chỗ. Vì con đã mở ra gấp vào không biết bao nhiêu bận, lại còn làm vấy vài giọt nước mắt vào đó nữa. Mẹ à, không cần quà, cần hoa đâu mẹ. Chỉ cần tình yêu của mẹ, bài thơ của mẹ thôi, đó là món quà vô giá suốt đời cho con rồi. Chừng ấy thôi mẹ ạ. Chỉ cần chừng ấy thôi.

TUỔI 18 CHO CON
Mười tám năm ta chập chờn mông muội
Để sớm mai này thảng thốt một cơn mơ.
Mười tám năm rồi! Con ta mười tám tuổi!
Mười tám đoá đời hé nở tinh khôi!...
Một sớm mai kia con cất tiếng chào đời,
Ta thẩn thờ giữa niềm đau hạnh phúc...
Mười tám năm phải chăng là khoảnh khắc
Và thời gian là một phép nhiệm màu?
Có lẽ nào con đã lớn bé ơi!
Có lẽ nào chim non đang xa rời tổ ấm!
***
Ta chẳng biết mình đang cười hay đang khóc
Mà trên môi nghe mằn mặn giọt đời!
Mẹ
4 năm rồi, con 22 tuổi rồi đó.Cảm ơn ba mẹ đã sinh con ra trong đời và luôn theo bước con. Cảm ơn gia đình bé nhỏ. Cảm ơn những người bạn luôn gần gũi bên mình.( Cảm ơn món quà "loè loẹt" của Usagi nhé!).Chào nhé, tuổi hai mươi mốt.




Monday, March 10, 2008

TRỜI MƯA




Tự nhiên hôm qua tới chừ trời mưa lâm thâm suốt, lạnh quá. Lạnh từ trong người lạnh ra, run cầm cập. Trời mau ấm lên đi. Tokodai nhan nhản tụi học sinh đi xem kết quả đại học. Tụi nó mừng hét ầm cả lên. Chúc mừng mấy nhóc nhé. Kohai mình có thêm 8 nhóc. Nhiều kinh.


Máu đi mua sắm 2 ngày, giờ sắp đến thời kì chết đói. huhu. Còn chút tiền đang để dành, định cuối tháng ni đi Soul- Hàn Quốc chơi. Ai đi rồi biết chỗ nào hay hay chỉ cho với nghen.

Mới chui vô blog Hoàng Gà, có bài thơ ni hay quá nên post lên bà con đọc chơi. Toàn thích mấy bài thơ buồn buồn không àh. Ai thấy giống như tình cảnh của mình thì cũng đừng có mủi lòng mà khóc nhé. Tui không chịu trách nhiệm đâu.

TỪ BIỆT

Em về đi
con dế ngủ quên rồi
Dưới ngăn bàn là một thời đi học
Hình như là
đêm nay
trăng cũng khóc
Con đường dài hun hút dưới chân nhau.

Em về đi
đừng ngoảnh lại phía sau
Anh sẽ vừa đi vừa huýt sáo
Dẫu trái tim ngập tràn dông bão
Anh đã quen vui những lúc rất buồn

Em về đi
bóng nhỏ cuối con đường
Tờ giấy trắng rơi từ trang vở cũ
Giọt mực tím tròn vo nằm ủ rũ
Viên phấn bỗng nhiên lăn vỡ
trên sàn

Em về đi mang theo chiếc lá vàng
Mùa đông ném xuống mặt đường
sẩm tối
Gió vẫn thổi...
...qua vai anh...
...rất vội...

Đang ấp ủ viết một truyện ngắn, hông biết hồi mô mới cho ra lò được đây. Tình hình xuân ni viết ko xong thì phải để qua sang năm mất. Cố lên.

Nói chung là hôm nay trời mưa,lạnh. Ngồi viết linh tinh cho nó ấm lên chút. hic hic.

Tuesday, March 4, 2008

CHIA TAY...

Ôi, một ngày thật là khủng khiếp đối với mình.

Mình đã phải chia tay người- không một lời từ biệt. Đau đớn khôn nguôi nhưng cũng đành ngậm ngùi vì âu cũng là duyên số...

Từ nay có lẽ mình sẽ không bao giờ dám nhìn vào nơi ấy- một góc nhỏ quen thuộc nơi ngả rẽ vào trên con đường mình đi đến trường- nơi mà mỗi sáng đi qua mình đều ghé mắt vào nhìn. Nơi góc ấy, người đứng kiêu hãnh trong bộ cánh màu xanh lá cây sáng loáng tô điểm cho cái vóc dáng điển trai thanh lịch và sang trọng. Hơn 2 tháng rồi, kể từ khi bắt gặp người nơi góc ấy, mình đã cố tình đến trường bằng con đường mới nơi có thể ngày ngày nhìn thấy người. Chắc người không biết rằng việc đó đã trở thành một niềm vui nho nhỏ hàng ngày của mình.


Ấy vậy mà chiều nay, cũng trên con đường ấy, mình bắt gặp người rời khỏi nơi ấy cùng với một chàng trai cao to đẹp trai hào nhoáng túi rủng rỉnh toàn vàng là vàng. Ôi, vậy là số phận người đã được định đoạt, người thuộc về nơi ấy, chốn quyền quý cao sang. Mình biết rằng người hân hoan lắm, vì đã tìm được nơi xứng đáng với mình. Người đâu biết rằng có đứa vừa đi qua không dám ngoảnh mặt quay lại nhìn sự thật phũ phàng, chỉ khi người quay bước ra đi nó mới gởi theo ánh mắt chia tay mà không một lời từ biệt.

Mình đau khổ, nhưng cũng biết phận mình. Thân phận nghèo hèn chưa lo đủ cho bản thân thì lấy đâu ra 500 vạn yên để rước người về, nhà trọ nhà thuê thì lấy đâu ra chỗ cho người ở,lương quẹo quặt lấy đâu ra tiền hàng ngày tắm rửa xăng dầu cho người. Đành ngậm ngùi chia tay. Vĩnh biệt người- chiếc xe hơi mui trần màu xanh lá cây yêu dấu.