Sunday, September 30, 2007

THÊM MỘT NGƯỜI (THEO CHÂN MÌNH,hihi) DỨT ÁO RA ĐI




WAN. Đó là tên cái quán ăn mà mình làm thêm hồi học kì 1.
Lạ đời. Mới vào làm có 1 tháng mà quán đổi xoành xoạch một hơi đến 3 tencho. Hoá ra cái khó của mình không phải là quen việc mà là quen tencho.
Tencho đầu tiên thì trẻ trung đẹp trai chỉ có điều nhiều khi giỡn tục đến mức ko chấp nhận được, mình chỉ còn biết lẳng lặng tách khỏi đám đông bỏ đi mỗi khi anh ta giỡn. Mình vào được 1 tuần thì tencho này chuyển chỗ làm. May quá.
Tencho thứ hai thì hiền, dễ tính, hay thích chọc cười mọi người dù có thọt lét cũng không ai cười được. Dễ tính nhưng mà lười,mình đang ngồi đóng con dấu hì hục mà ổng cứ sai mình hết chạy đi bưng thức ăn nước uống đến nghe order trong khi ổng thì chỉ ngồi nói chuyện với con bé bên cạnh.Tức cành hông. Lần sau, ổng kêu " Giang, khách gọi kìa" , mình ko thèm đi nữa, " tui đang bận, ông đi đi". Vậy là từ đó về sau ổng không còn hé miệng sai vặt mình nữa, yên tâm mà ngồi đóng con dấu. Làm việc với tencho này dễ chịu thật, nhưng mà mỗi tội, ổng bất mãn chế độ( bất mãn với cấp trên), nên chừng 2,3 tuần sau, ổng nghỉ việc.
Tencho thứ 3 là một ông mập chừng 40. Ông này mình đã không có ấn tượng tốt ngay từ đầu rồi. Nhưng mà hổng sao. Vẫn nói chuyện bình thường được. Làm một thời gian rồi mới thấy, ông này có thói hách dịch không chịu nổi. Ổng làm sai tè le, quên thứ này quên thứ kia hoài nhiều khi khiến mọi người bực mình, ấy vậy mà cứ suốt ngày chỉ trích hết người này đến người khác. Toàn lối nói chẳng có gì hay ho, kiểu như " quán mướn cô về không phải để cô làm cái bộ mặt đưa đám đó", " rảnh rỗi thì vô học món ăn đi chứ đừng ì ra đó à", hừ, mà quán hầu như là con gái, con gái mà bị nói nặng nề kiểu đó nữa thì thôi. Mình gan lì hay cãi lại, hoặc là bực mình ra mặt nên không sao, chỉ tội mấy đứa kohai mới vào là đối tượng hay bị nói, tụi hắn cũng chỉ vâng vâng dạ dạ rồi ôm cục tức đó nói với mình, mình nghe mà cũng tức thay.
Tính người Nhật là thế, người ta ít bao giờ phản đối cấp trên. Cứ chịu đựng, cũng chẳng phải là vì muốn ở lại làm tiếp hay là gì, mà là để giữ hoà khí.Mình thì không chịu được nên một lần cãi nhau ra trò với ổng. Rồi vài hôm sau mình gọi điện xin nghỉ việc ở quán luôn.Mà ổng giấu nhẹm chuyện mình xin nghỉ việc, làm mấy người trong quán cứ DT tới hỏi mình làm sao, y như kiểu mình tự dưng mất tích vậy. Hừ, ông này chơi xấu ghê. Mà kệ, đâu còn liên quan nữa.
Con bé kohai gọi điện cho mình, mình hỏi thăm tình hình quán, nó bảo bây giờ bồi bàn với đầu bếp không hiểu sao làm mặt lạnh với nhau. Ông đầu bếp thì xích mích trầm trọng với ông tencho. Mình dự đoán trước là ông đầu bếp này kiểu gì cũng DỨT ÁO RA ĐI giống mình cho coi.
Y như rằng, mới hôm qua nhận được ĐT của ông đầu bếp, ổng bảo là ổng nghỉ việc rồi. Ha ha, mình có thêm đồng minh rồi. Ít ra cũng phải có được một người Nhật nào dám phản đối như thế chứ. ước chi người Nhật mạnh mạnh lên chút, bất bình thì nói ra, như vậy mình đỡ phải khổ lây.
Nhưng mà ông này cao tay, ổng tức quá nên gọi điện cho luật sư nhờ luật sư ra tay bắt tencho xin lỗi ổng. hihi, mong rằng sau phen này ông tencho bớt hách dịch đi cho mấy người làm dễ chịu, còn không thì kubi luôn ông tencho này thay ông tencho mới luôn cho mấy chị em vui vẻ làm việc. Để xem nào!
TIN MỚI: mới nhận được tin của ông đầu bếp là nhờ có luật sư can thiệp, ổng đã được bồi thường 1 tháng tiền lương. hihi, chúc mừng!

Friday, September 21, 2007

VỎ MỚI




Hè đến quá nhanh, và ra đi cũng quá nhanh. Nhiều thứ cũng vội vội vàng vàng như thế, bất chợt đến, rồi bất chợt đi- theo gót mùa hè.
Ngẫm lại, hai tháng hè sống như trong mộng. Nhận ra ở mình sự thay đổi quá lớn, cũng nhanh như chớp và đường đột như vậy.
Vì lí do gì nhỉ? Có lẽ là quy luật tự nhiên thôi. Con người rồi sẽ phải lớn dần và suy nghĩ cũng theo đó mà lớn lên mà. Một khi không có sự thay đổi đột ngột thì suy nghĩ khó mà đường đột thay đổi được.
Sớm thích nghi với sự thay đổi thôi! Gói gém tất cả 2 tháng hè vào trong một ngăn kí ức , một lúc nào đó trên đường đời sẽ mở ra và nhìn lại nấc xuất phát thứ ba này.
Tạm biệt một mùa hè. Thay một lớp vỏ mới cứng cho con Ốc.
Ốc à, đừng bao giờ dừng lại !
Ta luôn dõi theo mi.

Tuesday, September 18, 2007

THÊM MỘT CÔ BẠN MỚI




GET thêm được một nhóc bạn mới rồi! これからよろしくお願いします。^^

Còn đây là đội hình chim chuột chó mèo nhà mình. Nhìn chúng có vẻ hoà thuận thương yêu nhau gớm nhỉ? ^^

Saturday, September 15, 2007

"THUYẾT TƯƠNG ĐỐI" CỦA TÔI




Trời sinh ra CON NGƯỜI để ban cho một TRÁI TIM và một BỘ ÓC bậc cao. TRÁI TIM là nhà máy chuyên sản xuất ra hỉ nộ ái ố thất tình lục dục, và BỘ ÓC là nhà máy chuyên cung cấp sản phẩm gọi lại tư duy. Hai nhà máy cùng tồn tại trên cùng một địa bàn là cơ thể con người và không thể hoạt động độc lập với nhau. Hai nhà máy này chi phối lẫn nhau và sản phẩm ra đời của công nghệ hoàn hảo này là LƯƠNG TRI. LƯƠNG TRI chính là nhân tố quyết định : là CON hay là NGƯỜI.

Những sản phẩm LƯƠNG TRI cùng loại chiếm đa số trong một hỗn hợp lương tri sẽ được sàng lọc ra và sẽ phát triển thành một thương hiệu mang tên là ĐẠO LÍ. Các sản phẩm LƯƠNG TRI sẽ được lần lượt đem đo đạc so sánh với thương hiệu ĐẠO LÍ đó và từ đó sẽ hình thành khái niệm ĐÚNG- SAI. Và hành động của con người bị hệ thống ĐÚNG-SAI đó chi phối một cách mạnh mẽ, hệ thống này trở thành chuẩn mực đo đạc các hành vi xảy ra trong một cộng đồng.

Lại nói ở một khía cạnh khác, tạo hoá sinh ra vạn vật. Vạn vật phát triển đa dạng theo nhiều chiều hướng khác nhau và con người luôn luôn quy nó về một quy luật nào đó. Nhưng Anhxtanh đã xướng ra thuyết tương đối và dựa vào đó có thể nói rằng không có gì là tuyệt đối, ngay cả những quy luật khoa học nói trên. Ngay cả khái niệm về thời gian cũng vậy. Người ta hình thành các khái niệm quá khứ, hiện tại và tương lai. Nhưng xét cho cùng, "hiện tại" chính là "tương lai" của " quá khứ", và chính là " quá khứ" của "tương lai". Vậy rốt cuộc hiện tại là " hiện tại", tương lai" hay " quá khứ". Đấy, cái nào cũng có thể đúng và có thể không đúng. Nó tuỳ thuộc vào cái hệ quy chiếu mà ta xét. Đó là tương đối.

Trở lại chuyện ban đầu, hệ thống ĐÚNG- SAI để đo hành vi con người cũng có tính tương đối. Nó là ĐÚNG với người này, là SAI với người khác, là ĐÚNG với số đông và là SAI với số ít hoặc ngược lại. Nó cũng phụ thuộc vào thời gian nữa. Có nghĩa là nó sẽ ĐÚNG trong thời đại này nhưng sẽ SAI trong thời đại khác. Nói tóm lại, nó tuỳ thuộc vào hệ quy chiếu không gian thời gian mà ta chọn, tức là nó cũng tuân theo thuyết tương đối.

Đó là lí luận, bây giờ sẽ đi vào thực tiễn. Trong sinh hoạt hằng ngày chúng ta thường nghe cụm từ " cắn rứt lương tâm". Đó là kết quả của một phép so sánh hành vi mình đã làm, đang làm, và sẽ làm với hệ thống ĐÚNG-SAI của ĐẠO LÍ. Con người ai cũng có những lúc như vậy( bởi vì LƯƠNG TRI luôn luôn được sản sinh ).




Mình cũng là con người, cho nên mình cũng thường hay " cắn rứt lương tâm". Mỗi bận " cắn rứt lương tâm" là một bận vò đầu, bứt tóc, cắn môi, thở dài, trăn trở, và thậm chí còn khóc nữa, nói chung thiên hạ thường gọi nó là " ăn không ngon, ngủ không yên". Kết quả là mình càng ngày càng ốm o gầy mòn, tâm trí mệt mỏi, tinh thần bấn loạn, nói chung là xuất hiện những triệu chứng bất bình thường.


Mới đây mình đã nghĩ ra một phương pháp cực kì hiệu quả, đó là ứng dụng thuyết tương đối của Anhxtanh, ứng với mỗi hành động mình sẽ chọn cho mình một hệ quy chiếu thích hợp để biến hầu hết các hành vi mình đã, đang, và sẽ làm thành các hành vi ĐÚNG. Như vậy mình sẽ không còn soi rọi mình, sẽ không còn "cắn rứt lương tâm" nữa. Người ta bảo thuyết tương đối của Anhxtanh vẫn chưa có ứng dụng thực tế nhưng mình sẽ là người đem nó ứng dụng vào thực tế, hehe. Vậy là từ nay có thể yên tâm ăn ngủ rồi. Thuyết tương đối muôn năm.

Lời cuối cùng trước khi kết thúc entry: cái gì cũng có tính tương đối nên mong mọi người cũng đừng có xét tính ĐÚNG SAI của entry này nhé, hihi.

Thursday, September 6, 2007

ĐƯỢC- MẤT




 何かを失うことにより、何かを得る。
Đánh mất thứ này, ta sẽ có được một thứ khác? Liệu... điều đó có đúng không? Con người ta phải chăng vì hoài tiếc nuối một cái gì đó đã mất đi mà quên mất cái mình đang có?
Và nó cũng đang lạc lối trong cái mất cái không có mà không nhìn ra những cái đang có của mình?Vẫn sẽ là một câu hỏi cho đến khi nó tìm thấy được những cái mình đang có!

Wednesday, September 5, 2007

VÔ CẢM...




Hè Tokyo năm nay nóng quá.
Ra đến đường là phải rảo bước thật nhanh như bị đuổi hoặc men theo bóng cây mà đi- như một tội phạm truy nã.Bận, à không, hơi bận chút xíu thôi, nhưng chẳng có thời gian đâu để mà cảm nhận cảnh vật xung quanh. Vẫn công viên rợp bóng cây, âm u và ẩm thấp, nhưng không còn hứng thú vừa bước đi thật chậm vừa hít lấy cái bầu không xanh mát rượi như mọi khi. Vẫn bờ hồ lộng gió, sóng lăn tăn, mấy gia đình hay mấy cặp uyên ương thong thả ngồi thả trôi thời gian trên những chiếc thuyền. Thơ mộng đến thế là cùng, vậy mà mình chẳng buồn ngồi lại nhìn, hóng mát như mọi khi. Lũ vịt quác quác ầm trời cả đêm đến phát ghét thế mà giờ này cũng lặng lẽ lượn lờ theo dòng nước thật yên bình. Giá như mọi khi mình sẽ thầm thông cảm: nhìn vẫn đáng yêu đấy chứ, chỉ mỗi tội sợ ban đêm nên hay quác thế thôi.
Xem mấy bộ phim cảm động rầm trời mà chẳng chịu chảy tí nước mắt nào, thương cho nhân vật cứ khóc một mình không có ai chia sẻ. Nghe mấy bài nhạc tủ mà chẳng chịu rung tí tí tẹo nào. Ra khỏi nhà đi chơi thì vui vẻ mà vừa về đến nhà là y như rằng lột xác. Mơ mơ màng màng suy nghĩ thử, không hiểu mình muốn cái gì. Lắc lắc vài cái cho cái đầu tỉnh táo lên suy nghĩ thử, càng không hiểu mình muốn cái gì. Hiện tại ư, không thích lắm. Quá khứ ư, sôi nổi vui tươi nhưng cũng có khá nhiều chuyện buồn, tương lai ư, chẳng có điều gì phải suy nghĩ nhiều, vả lại mình cũng chẳng muốn suy nghĩ nữa, mệt đầu óc lắm rồi.
Thế đấy, tự dưng có vài ngày, thấy mình ... trống rỗng. Sợ cảm giác vô cảm lắm rồi. Không biết phải làm sao?
Thèm một tiếng cười vang đến vỡ cả mái nhà, vỡ cái bầu không đáng ghét này!