Saturday, May 12, 2007

HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN ...




->em trai và em gái đang nghịch nhau trên chiếc cầu bắc ngang qua ao cá sau nhà .





Mới đọc một bài viết thật hay trên hoathuytinh.com

1. Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm chú lắng nghe, nói “Vậy à, vậy à, ừ...”. Rồi đặt máy. Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa - rút “giắc” cắm điện thoại. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã cháy đến sạp vải của nhà chúng tôi. Sau đó là những năm vay mượn, đầu tắt mặt tối, gây dựng lại từ đầu. Có lần tôi hỏi mẹ về tối hôm đó, mẹ trả lời êm ả: “Mẹ không muốn bố cuống lên rồi lao đến đó, nhỡ có làm sao...”. Cả cơ nghiệp lao đao, nhưng trong giây phút đó, mẹ chỉ nghĩ đến bố tôi.






2. Chị tôi dành dụm vốn liếng định mua một mảnh đất ở ngoại thành. Hẹn được với người ta mang tiền đến đặt cọc, chị vội vã gọi taxi. Dọc đường, chị bắt gặp một đoàn nam phụ lão ấu hớt hơ hớt hải bồng một cô bé bị trâu húc vẫy xe xin đi nhờ lên Hà Nội cấp cứu. Chị tôi lập tức bảo anh lái xe quay xe, đưa cô bé con, người mẹ, và cả chị thẳng về Hà Nội. Mẹ cô bé tê liệt vì sợ hãi, chỉ biết ôm con khóc ròng. Một mình chị lo toan cho cô bé vào phòng cấp cứu, nhập viện, thậm chí đóng luôn cả tiền viện phí khi biết người mẹ không có nổi 100 nghìn trong túi... Khi chắc chắn là cô bé an toàn, chị mới trở về nhà. Không bao giờ nhắc đến chuyến xe ấy tốn kém bao nhiêu, tiền viện phí thế nào, hay buồn vì mảnh đất ưng ý kia không kịp đặt cọc đã qua tay người khác. Và cứ đến Tết, nhà chị lại có thêm những người khách từ quê ra.






3. Cha tôi là một người thành đạt, cha rất yêu công việc, đi sớm về khuya, mất ăn mất ngủ. Còn mẹ tôi, trong mắt mọi người, là một phụ nữ thật bình thường với những lo toan giản dị. Nhưng có lần cha nói với tôi rằng dù cha rất yêu thích công việc, nhưng cha không cần nó, cũng như cha cũng chẳng cần lắm nhà cửa, tiền bạc. Tất cả những gì cha cần là mẹ, có mẹ là cha có tất cả, kể cả những thứ rất quý giá, như là... chúng tôi.







Đôi khi bạn phải ngạc nhiên về những người mà bạn yêu quý. Sự an nhiên nơi tâm hồn họ. Những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Sự bình thản của họ trước những thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng. Cái cách mà họ tha thiết với con người. Giản đơn, nhưng mãnh liệt.





Nhưng hiểu được họ, bạn sẽ hiểu được niềm vui của thuỷ thủ đoàn khi nhìn thấy đất liền, của khách lữ hành khi nhìn thấy làng mạc, của nhà du hành vũ trụ qua khung cửa tàu nhìn thấy Trái Đất, của Robinson khi có được Thứ Sáu, nụ cười âu yếm của bất kỳ ai khi thấy một em bé sơ sinh. Cả việc tại sao, con người cứ mải mê tìm kiếm những nền văn minh ngoài Trái Đất... Và nỗi đau đớn khôn nguôi trào ra thành nước mắt và tiếng thét khi con người vì thiên tai, vì chiến tranh, vì bệnh tật, mà phải mất nhau trong cõi nhân gian...





Liệu bạn có nhận thấy, điều mà con người cần nhất trên thế gian này không phải danh vọng, không phải tiền bạc, không phải nhà cửa, không phải đất đai... Bạn có nhận ra không, điều mà Con Người cần nhất chính là Con Người...

Đọc bài này tự dưng thấy nhớ.




nhớ làng quê,




nhớ những cô chú nông dân
láng giềng với nụ cười đôn hậu,




nhớ mấy nhóc con trong xóm mình lúc nào cũng bi bô ồn ào cả buổi chiều yên ả,




nhớ lắm cái ao cá sau hè cứ chiều chiều bà con rãnh rỗi ghé lại coi ba mình bắt cá




nhớ cái luống rau " lởm chởm " vết sâu ăn mà cậu em trai " không mát tay" của mình vun trồng chăm sóc




nhớ tiếng lợn kêu inh ỏi lúc vừa mới sáng trời ...




Nhớ nhiều vô kể




Và nhất là : nhớ ngôi nhà thân yêu có ba mẹ em trai và em gái đang quây quần bữa ăn ấm cúng , nhớ tiếng cười " bể ngói " của em gái nghịch ngợm, nhớ ánh mắt ba mẹ hiền hoà , nhớ những câu chuyện buồn cười của em trai hay nói. Nhớ quá đi thôi...




I LOVE MY FAMILY !






Sunday, May 6, 2007

NGƯỜI LỚN???




Đã bước sang chặng đầu của tuổi hai mươi mốt, có còn nhỏ nhoi gì đâu mà nhiều người vẫn còn gọi nó là NHÓC hoặc là gọi bằng cái cách gọi quen thuộc : BÉ G. Đối với ba mẹ , bà ngoại và các cô dì, nó vẫn " BÉ " như ngày nào. Còn các sempai tha hồ người thì NHÓC G., người thì BÉ G. Chắc tại vì vậy mà mình cứ lẹt đẹt hoài từ 42kg cho đến 45kg, chẳng chịu nhích lên tí xíu nào! Thôi kệ, " BÉ " mà. Nghe cũng hay hay, nhưng rồi tự nhủ, liệu mình có " BÉ " thế không???





Câu trả lời : chắc chắn là không rồi! Bé bỏng gì khi lên bảy tuổi đã bắt đầu biết " trầm tư suy nghĩ " , hay lang thang dưới mấy gốc phượng trong trường hay ngồi tựa đầu vào lan can lớp học những lúc không muốn " bị bạn bè quấy rầy". Bé gì đâu khi bảy tuổi " bị " Mẹ " nhồi nhét" vào đầu " Tắt Đèn " của Ngô Tất Tố (chỉ đọc thôi chứ làm gì hiểu được đâu). Rồi thì năm lớp ba còn vắt óc học đòi làm "bài thơ" bốn chữ đầu tiên, đấy , ai dám bảo là BÉ nào!





Nó thật sự nhận ra nó bắt đầu trưởng thành vào năm lớp sáu, khi có nhiều biến cố xảy ra xung quanh khiến ý thức của nó cũng dần dần " lớn ". Nó vẫn vui chơi hồn nhiên như bạn bè, nhưng đồng thời, nó cũng thường hay gác tay lên trán suy nghĩ nhiều hơn. Nó biết trằn trọc nhiều, nó biết thở dài nhiều, đến nỗi có một ngày nó nhận ra câu nhắc nhở của mẹ trở thành thường lệ mỗi đêm tự khi nào : Bé, con đừng gác tay lên trán mà ngủ! Nhưng mà thế đấy, suy nghĩ đã trở thành một " căn bệnh mãn tính " của nó mất rồi. Không biết trên đời lấy đâu ra lắm thứ để cho nó nghĩ thế ?






Đến năm học lớp 10, nó lại biết thêm nhiều thứ nữa. Nó biết thút thít khóc một mình, nó biết làm những bài thơ bài văn đầy tâm trạng. Ấy thế thôi nhưng chừng ấy cũng chỉ là biểu hiện của mười phần trăm những gì nó suy nghĩ thôi. Nó nghĩ nhiều hơn thế nữa cơ! Bạn bè chơi thân với nó nhiều nhưng mà mấy ai hiểu được nó nghĩ gì đâu!!! Chỉ toàn là nó trở thành người để mọi người chia sẻ chuyện của mình thôi.






Nhưng tất nhiên, lúc đó, bạn bè không ai bảo là nó BÉ. Ngay cả đến cô bạn trông " đàn chị " nhất xóm nhà lá của nó cũng phán cho nó một câu: G lớn trước tuổi!!! Ặc ặc. Ừ thì mình xin nhận phần " đàn chị " về mình vậy.





Nhưng đó là chuyện của ngày xưa. Và cái gọi là chuyện ngày xưa đó kéo dài cho đến tận cái năm nó vào Đông Du học. Vẫn thế, vẫn những chuỗi suy nghĩ triền miên, vẫn những đêm trằn trọc, những nỗi niềm không nói được cùng ai. Có điều, ít dần đi những câu thơ tâm trạng, mà thay vào đó , nó học được thêm một điều: chia sẻ với bạn bè sẽ vơi đi rất nhiều tâm sự -sau cái đêm mà nó khóc oà trước mặt đứa bạn thân.






Nó cũng nhận thấy rằng nó đã lớn lên theo một cách khác. Và đã thay đổi biết nhường nào. Mỗi một lần đi chơi xa, nó lại thêm một lần thấy " lớn " . Nó không còn là bé G hay ưu tư và rụt rè như ngày xưa nữa. Nó vẫn hay suy nghĩ, nhưng đã biết cách để suy nghĩ nhẹ nhàng hơn. Nó biết nhiều điều hơn. Cuộc sống dạy cho nó nhiều nhiều hơn. Nó hài lòng vì nó cảm thấy mình đã là NGƯỜI LỚN!






Golden week. Thêm một lần đi chơi " xa" ( vì toàn người xa lạ ), nó cũng cảm thấy mình lớn hơn một chút ít. Có nhiều thứ khiến nó sẽ phải suy nghĩ, nhưng sẽ suy nghĩ rất nhẹ nhàng. GW, nó lại học thêm được nhiều điều mới!





tin rằng đã không còn BÉ nữa. Và mình cũng nhận ra rằng đã là NGƯỜI LỚN. Mình luôn luôn tin tưởng và ủng hộ .






Mọi người cũng đừng gọi là BÉ nữa nhé !






Sunday, April 29, 2007

DỄ THƯƠNG QUÁ!




Hồn nhiên quá, ngây thơ quá. Trẻ con ơi !!!



Vô tình bắt gặp hai " vị sư" này trên mạng. Thấy " dễ xương " quá không cầm được lòng nên mới " bắt cóc " lên đây cho bà con ngắm nè! いかがですか。

Saturday, April 28, 2007

NGẪU HỨNG!




Ngày nghỉ cuối tuần, ngồi bâng quơ lục lại mấy tấm ảnh hồi còn nhỏ xíu xiu, bắt gặp bức ảnh một con bé con ngây ngô hết biết. Ngày ấy nhìn mình hiền dzậy mà sao giờ càng ngày càng " hiền " hơn thế này nhỉ ...????
Ngày ấy đâu rồi!!!

Friday, April 20, 2007

Nắng ơi!




Vậy là nắng ấm đã về Tokyo sau một tuần ảm đạm. Buổi sáng vén màn nhìn ra bên ngoài, con gió nhẹ nhàng tràn qua trên những khóm lá non đang trầm mình dưới những tia ấm yếu ớt!


Một chút nắng thôi, chỉ một chút nắng nhỏ nhoi thôi cũng đủ làm mình bừng tỉnh, sau những cơn mưa dai dẳng rả rích suốt cả ngày, cứ lom khom người dưới nóc dù nhỏ bé, không còn biết đến bầu trời. Bởi vì nắng ấm nắng xinh, hay bởi vì một điều đơn giản. Hôm nay là ngày cuối tuần...



...- ngày cuối của một tuần bận rộn. Cả ngày vùi đầu trên lớp, căng hết cả 6 giác quan nghe thầy giảng. Đến chiều lại tất bật chạy đi làm. Tối về chỉ còn biết vùi đầu trong chăn không kịp ôn bài cho ngày hôm sau...Chờ đợi ngày cuối tuần, như chờ đợi chút nắng nhỏ nhoi qua những ngày mưa ảm đạm.


Luôn tin vào điều mình vẫn tin. Và luôn cố gắng.


Luôn chờ đợi những ngày nắng hồng rạng rỡ!


Nắng ơi!

Wednesday, April 11, 2007

NHÌN LẠI MỘT NĂM!

Sáng nay vừa nhận kết quả năm nhất trên trường. ..

Nhìn bảng điểm mà thấy xấu hổ , có đến 4 điểm B, 2 điểm C, và hai điểm D (do tội không chịu đi thi)đen thui thui nằm chễm chệ trong danh sách . Ngán ngẫm thở dài cả buổi học. Xong buổi làm về nhà ngồi đắn đo nhìn trước nhìn sau nhìn phải nhìn trái cái bảng thành tích rồi đem máy tính ra ngồi hí hoáy bấm....

2,63/ 3.00! Trời ơi, xâm xoàng! Vậy là những lười biếng sao nhãng và vô trách nhiệm của mình đã được trả bằng đúng cái giá của nó. Xấu hổ vô cùng .!!!!!



Chợt ngồi ngẫm nghĩ lại: mình đến Nhật để làm gì! Hai năm rưỡi đằng đẵng vừa học tiếng Nhật vừa học luyện thi trong tâm trạng thấp thỏm mong chờ ngày vào Đại Học của mình rốt cuộc là để làm gì. Và rồi ước mơ được sang Nhật để học được những cái hay hơn ở VN? rốt cuộc là để làm gì. Vừa bước vào Đại Học được một năm,cảm thấy nhu được giải thoát bởi những tâm trạng bức bối bấy lâu đè nén, để rồi tự ban cho mình một chút thảnh thơi trong trường ĐH, để rồi sao nhãng chuyện học hành, để rồi giờ đây ân hận. Nhìn lại những điểm 80,90 , chợt nghĩ : thật sự mình có xứng đáng với những điểm số đó không trong khi luôn luôn mang trong đầu tâm lí học đối phó. Có lẽ cũng vì bận rộn công việc, có lẽ cũng vì bận chạy lăng xăng, có lẽ cũng vì còn quá nhiều nỗi lo trong cuộc sống. Mình đã tự nguỵ biện cho sự sao nhãng học hành của mình bằng những lí do như vậy. Liệu có chính đáng không? Hoàn toàn không chính đáng, tất cả là ở ý chí của mình thôi. Nhìn lại một năm, năm đầu tiên trong 21 năm được sinh ra trong đời này cảm thấy ân hận thật sự về lối học của mình. Nhưng dù sao đó cũng là một bài học thích đáng. Để không một lần tái phạm nữa. Một năm thật đáng để nhớ đời.



Mong rằng các kohai của mình vừa mới vào đại học hoặc từ nay vào đại học, hãy coi kinh nghiệm xương máu này của chị như là kinh nghiệm của chính mình để đừng bao giờ ân hận. Hãy luôn nhớ đến mục tiêu của mình, nhớ đến những vất vả mà chúng ta đã trải qua để xác định cho rõ : Vào Đại Học để làm gì? Vào Đại Học, đó không phải là bước kết thúc của một quá trình, mà đó là bước khởi đầu cho một sự nghiệp. Học không phải để lấy điểm mà là để lấy kiến thức cho bản thân mình. Đừng để cho những vất vả mà chúng ta đã trải qua trở thành công cốc. Bài học thấm thía cho bản thân mình , và cũng là cho các em kohai yêu dấu. Cố lên Chiaki!



Mục tiêu năm nay: đạt điểm 2.9/3.0 Gambare!!!!!

Wednesday, April 4, 2007

Oh my tears!




Muốn quên đi, và muốn tạo vỏ bọc bằng một con người sôi nổi mạnh mẽ bên ngoài. Nhưng mọi chuyện đâu dễ dàng như ta muốn. Sao ta lại gặp lại người vào cái lúc mà ta đã gần như quên hết???

Quả là chẳng dễ dàng gì để khoả lấp nỗi buồn. Ta cần phải sống thật với lòng mình thôi. Tâm sự với một ai đó, sẽ vui hơn nhiều?

Cứ ngỡ rằng mọi nỗi buồn để lại trên chuyến bay về VN khi ấy sẽ không bao giờ quay lại nữa. Một tháng về VN, không net, không chat, không blog , không DT, một tháng quây quần bên gia đình sẽ làm mình thay đổi. Nhưng oái ăm thay, cái căn cơ gốc rễ ấy nó vẫn còn ăn sâu vào trong người, chỉ còn chờ cơ hội là nó đâm chồi nảy lộc. Mình phải đối mặt với sự thật thôi.Buồn và muốn khóc một trận thật say sưa. Uh, như vậy mới là chính mình chứ...

Sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng !