Saturday, May 31, 2008
VÔ ĐỀ
có một nơi như thế
Nắng cuối ngày về đọng lại ở nơi
hai con phố giao nhau bằng nỗi nhớ
Đếm chiều rơi bằng nỗi niềm trăn trở
Tan vào đêm theo khắc khoải hư vô
Sương mỏng trùm lên dãy mái nhấp nhô
Trăng mỏi mòn hắt bóng dài hun hút
Ngày và đêm chia nhau miền hư thực
Tiếng côn trùng da diết xé bầu đêm
Con phố già hàng thế kỉ ngủ quên
Choàng cơn mơ, bỗng thấy mình xa lạ
Bờ vai cội màu xanh rêu đã ngả
Bên bờ hồ buông tiếng thở trầm ngâm
Gió vội về đánh thức những dư âm
Khua lách cách nồi niêu ven hàng sớm
Đáy trời đông vừng hồng le lói chớm
Gánh rong gầy,lại ngoay ngoắc ra đi.
31/05/08
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

no comment ^^
ReplyDeletevery...hay!
ReplyDeleteem đang sống ở phố nào vậy ?để anh đoán xem con phố kia là tên nào (^T^)
ReplyDeletetừ cảnh mà nói đến tình!suy ra cảnh buon...hinh như người cũng buồn hả?
ReplyDeletenhung cam xuc tu dau cho den cuoi deu la cua mot nguoi day. Nhung ma nguoi thi den cuoi cung moi xuat hien trong " ganh rong " thoi. Nhan vat- vi mot kiep nguoi lan quan vong vo khong loi thoat! Nhung ma nguoi trong bai tho thoi. Con nguoi viet thi khong. ^^
ReplyDelete