Wednesday, June 17, 2009

SÁNG SỚM TRÊN LAB :)

Ch cn thi gian mt phút thì bn đã có th cm thy thích mt người. Mt gi đ mà thương mt người. Mt ngày đ mà yêu mt người. Nhưng mà bn s mt c đi đ quên mt người.
Chính vì th
ế mong bn đng bao gi yêu mt người ch vì b ngoài din mo đp đ ca h, bi cái đp đó rt d b phai tàn. Và đng bao gi yêu người ta ch vì tin tài danh vng, bi nhng cái đó đu d tan theo mây khói. Hãy chn người có th mang li được n cười trên môi ca bn.

Hãy ch
n người luôn mong mun nhng th tt đp nht s đến vi bn và sn sàng đ s vui v ca bn trên hết mi th; trên c s vui v ca chính mình. Hãy chn người mà bn có th cùng tâm s, chia s nim vui vi ni bun, sn sàng ôm bn vào lòng và hoàn toàn hiu rõ tt c v b
n.

Hãy ch
n người chu b hết tt c thi gian quý báu ca h đ đến vi bn và không bao gi đòi hi bt c điu gì, ngoi tr được nghe li nói du dàng ca bn và làm mt nơi nương ta tt nht khi bn cn đế
n.

Tình yêu b
t đu t mt n cười, chm n bng mt cái hôn và cm nhn được t nhng cái ôm p du dàng. Mt tình yêu tht s không th xây dng t nhng mâu thun đ v ca quá kh mà phi bng nhng gì trong sáng tương lai


B
n s cm thy rt đau khi bn thât s thương yêu mt người mà người y li không yêu bn. Nhưng cái y còn chưa đau bng nếu bn tht s thương yêu mt người nhưng li không có can đm đ nói cho người đó biế
t.

S
không có mt ai có th biết trước được “người bn trăm năm” ca mình s là người như thế nào? Có th bn đã gp được người đó, nhưng s rt rè nhút nhát không dám nói ca bn s làm bn mt đi cái người lý tưở
ng đó.

Nh
đâu, người đó cũng có nhng tình cm như bn nhưng còn đang ch đi bn ng li thì sao. Đó s là điu đau kh nht nếu xy ra trong đi b
n.

Cu
i cùng, hãy yêu quý nhng gì bn đang có và đng nên vì nhng gin hn nh nht nàp đ ri dn đến cuc chia tay không nguyên c. Hãy thương yêu và tôn trng ln nhau vì trong đi người, tình yêu có khi ch đến có 1 l
n mà thôi.

Đ
ng tìm kiếm Tình yêu, hãy đ Tình yêu tìm ra bn. Chính vì thế mà người ta mi nói "ngã vào tình yêu ". Bn không th t buc mình ngã được, ch đơn gin là bn b
ngã thôi.

Yêu là m
o him vì có th b t chi. Nhưng không mo him thì đã là tht bi ri vì trong cuc sng điu nguy him nht là không th thách điu gì . Th thách trong tình yêu chính là bn yêu mà có th không được đáp tr. Làm thế nào đ đnh nghĩa Tình yêu: vp ngã nhưng không suy sp, kiên đnh nhưng không c chp, chia s và công bng, đng cm và không đòi hi, tn thương nhưng đng bao gi gi li n
i đau.

Tình yêu là con dao. Nó đâm nát con tim hay có khi nó kh
c sâu vào tim ta nhng vết khc diu kỳ và s theo ta đến cui đi.

(sưu tầm trên mạng)

Saturday, June 6, 2009

Buồn một phút!




Có những thế giới không bao giờ có mình trong đó!
Buồn!
Hết một phút rồi.
Thôi đi ngủ.


Tuesday, June 2, 2009

NIỀM TIN




Có những lúc nao núng

Có những lúc chùng lòng.

Có những lúc yếu đuối.

Nhưng mình vẫn tin.

Tin mình.

Tin người.
Tin vào phía trước.

Đối với mình, niềm tin là lẽ sống.

Muốn tin.

Muốn tự tin.

Không bao giờ muốn đánh mất niềm tin

Không bao giờ muốn đánh mất nụ cười.

Và không bao giờ ngừng CỐ GẮNG!

Cố lên Chiaki.

Wednesday, May 27, 2009

HOÀI NIỆM




Giữa lúc công việc và chuyện học của mình bận rộn, tâm trạng thì rối bời, tự dưng gặp Lê Lan trên mạng.
Cái nick của nó mình tưởng đã đóng băng tự đời nảo đời nào rồi. Chuyện nó lên mạng giống chuyện động trời. Hóa ra đúng lúc nó lên mạng để nhắn báo tin vui cho mình. Trùng hợp.
Nó bảo chuyện vui. Mình đoán được chuyện vui gì. Một thoáng, vừa vui cho nó, vừa thấy có cái gì đó buồn dễ sợ. Vui vì nó cuối cùng nó không còn là con Lê Lan sống quá tình cảm, dễ buồn, dễ vui, dễ bị tổn thương như xưa nữa. Vui vì nó vẻ mạnh mẽ hơn ngày xưa nhiều. Vui vì nó cảm thấy hạnh phúc và hài lòng với hiện tại, "mọi điều đến với ta không đến nỗi tồi tệ".
Nhưng thoắt thấy buồn. Đùng một cái nó thông báo tin vui. Nhưng mà trước đó mình không hề biết gì, nghe gì chuyện của nó. Ngẫm lại, 6 năm từ khi rời ghế cấp 3, rời cái ghế mà mình và nó ngồi chung suốt 3 năm, mình chẳng còn biết nhiều về chuyện của nó, và nó cũng chẳng còn biết gì nhiều chuyện của mình. Có những lúc nó đau khổ, nó yếu đuối, nó nhắn tin cho mình, mình chỉ biết thắt lòng an ủi nó, chỉ ước được ở bên cạnh nó để hiểu chuyện của nó và chia sẻ nỗi đau với nó nhưng không thể. Có những lúc mình cần chia sẻ khi mệt mỏi và bế tắc, khi tâm trạng thất thường, lúc đó chỉ ước chi có nó bên cạnh. Chỉ có nó mới thất thường mưa nắng giống mình, mới khùng giống mình, mới hiểu được mình lúc đó. Chắc tại có người khùng giống mình thì mình sẽ đỡ thấy mình khùng hơn.
Vậy mà 6 năm, được mấy lần ta với mi được ngồi hàn huyên cùng nhau L nhỉ?
Đôi lúc ta có những lo lắng khùng khùng: liệu ngoài ta ra, có ai hiểu mi và chia sẻ cho mi từ trước đến giờ không?
Rời cái ghế ngày xưa mi hay ngồi hát cho ta nghe, cái ghế ngày xưa hai đứa ngồi tranh nhau ta với mi ai là Nguyễn Khuyến ai là Dương Khuê để xem ai phải " khóc tiễn bạn" trước, cái thời mà hai đứa hứa với nhau, " hồi mô có tiền rồi hai đứa hùn nhau xuất bản tập thơ Lê Giang-- Lê Lan", đã 6 năm rồi. Thoắt một cái, 6 năm chưa kịp tiếp nối giấc mơ nào, mi đã bước qua một giai đoạn khác. Rồi ta cũng rứa. Có cái gì tiếc nuối, cay đắng trong lòng lắm mi à. Không có cái gì có thể làm ta với mi trở lại thời xưa. Đôi lúc ta muốn ta với mi cùng bước chung một con đường.Ta khùng quá phải không mi, nhưng chắc mi hiểu được tâm trạng của ta mà.
Tiếc đó, buồn đó,nhưng thời gian cuốn nhiều thứ đi mất rồi. Biết đâu sau này con cái tụi mình sẽ tiếp nối giấc mơ của mẹ nó ngày xưa nhỉ? hihi.Mi đã thay đổi nhiều, để trở thành người lớn, ta cũng rứa. Đúng như mi nói, giờ thì chỉ cần biết cả hai đứa đều thay đổi tích cực là vui rồi. Mong mi trở nên mạnh mẽ thật sự từ trong tâm, nuôi nấng và quý trọng những cái gì mi đã có, đang có, và sẽ có.
Con người là vậy đó. Nhiều khi qua rồi mới thấy nuối tiếc. Ta không muốn nuối tiếc thêm điều gì nữa. Ta cũng sẽ cố gắng trân trọng những thứ mình đã có và đang có.
Cuối cùng không quên chúc mi một câu : Chúc mi hạnh phúc. Yêu mi nhiều.



Sunday, May 10, 2009

NẮNG HÈ !




Mùa hè về thiệt rồi.
Nắng - Chói ! Bức.Không nhân nhượng.
Nắng- Gay gắt-Như thể muốn soi mói, lột trần hết tâm tư con người.
Những cảm xúc không thể nào chạy trốn được.

Thursday, April 9, 2009

大事なもの




   皆、自分にとってとっても大事なものを失くしたことある?
   どんな気持ちだったか、覚えている?
   痛くて痛くてたまらなかったでしょう。
   私は、失くしてしまいそうな時にふと気づいて、すっごく怖かった。
   怖くて、怖くて、怖くてしょうがなかった。
   失くしたくない。絶対失くしたくない。
   大事にしたい!
   
   皆、大事なものは大事にしてね!

Tuesday, April 7, 2009

KHÔNG CÓ CHI HẾT

3 năm rồi mới mặc vest lại. Khoe chút.
Cái ông ăn mặc hoa hòe xanh đỏ là ông giám đốc ( thích chụp ảnh với con gái, hic )


Năm anh em Đông Du



Tranh thủ điệu.



Điệu. Công nhận con cua này có khiếu nghệ thuật đó chứ.


thấy máy ảnh là nhào vô :D


chụp hoa gì mà toàn thấy cây với người. Nhưng mà đẹp. Hihi