Wednesday, May 27, 2009

HOÀI NIỆM




Giữa lúc công việc và chuyện học của mình bận rộn, tâm trạng thì rối bời, tự dưng gặp Lê Lan trên mạng.
Cái nick của nó mình tưởng đã đóng băng tự đời nảo đời nào rồi. Chuyện nó lên mạng giống chuyện động trời. Hóa ra đúng lúc nó lên mạng để nhắn báo tin vui cho mình. Trùng hợp.
Nó bảo chuyện vui. Mình đoán được chuyện vui gì. Một thoáng, vừa vui cho nó, vừa thấy có cái gì đó buồn dễ sợ. Vui vì nó cuối cùng nó không còn là con Lê Lan sống quá tình cảm, dễ buồn, dễ vui, dễ bị tổn thương như xưa nữa. Vui vì nó vẻ mạnh mẽ hơn ngày xưa nhiều. Vui vì nó cảm thấy hạnh phúc và hài lòng với hiện tại, "mọi điều đến với ta không đến nỗi tồi tệ".
Nhưng thoắt thấy buồn. Đùng một cái nó thông báo tin vui. Nhưng mà trước đó mình không hề biết gì, nghe gì chuyện của nó. Ngẫm lại, 6 năm từ khi rời ghế cấp 3, rời cái ghế mà mình và nó ngồi chung suốt 3 năm, mình chẳng còn biết nhiều về chuyện của nó, và nó cũng chẳng còn biết gì nhiều chuyện của mình. Có những lúc nó đau khổ, nó yếu đuối, nó nhắn tin cho mình, mình chỉ biết thắt lòng an ủi nó, chỉ ước được ở bên cạnh nó để hiểu chuyện của nó và chia sẻ nỗi đau với nó nhưng không thể. Có những lúc mình cần chia sẻ khi mệt mỏi và bế tắc, khi tâm trạng thất thường, lúc đó chỉ ước chi có nó bên cạnh. Chỉ có nó mới thất thường mưa nắng giống mình, mới khùng giống mình, mới hiểu được mình lúc đó. Chắc tại có người khùng giống mình thì mình sẽ đỡ thấy mình khùng hơn.
Vậy mà 6 năm, được mấy lần ta với mi được ngồi hàn huyên cùng nhau L nhỉ?
Đôi lúc ta có những lo lắng khùng khùng: liệu ngoài ta ra, có ai hiểu mi và chia sẻ cho mi từ trước đến giờ không?
Rời cái ghế ngày xưa mi hay ngồi hát cho ta nghe, cái ghế ngày xưa hai đứa ngồi tranh nhau ta với mi ai là Nguyễn Khuyến ai là Dương Khuê để xem ai phải " khóc tiễn bạn" trước, cái thời mà hai đứa hứa với nhau, " hồi mô có tiền rồi hai đứa hùn nhau xuất bản tập thơ Lê Giang-- Lê Lan", đã 6 năm rồi. Thoắt một cái, 6 năm chưa kịp tiếp nối giấc mơ nào, mi đã bước qua một giai đoạn khác. Rồi ta cũng rứa. Có cái gì tiếc nuối, cay đắng trong lòng lắm mi à. Không có cái gì có thể làm ta với mi trở lại thời xưa. Đôi lúc ta muốn ta với mi cùng bước chung một con đường.Ta khùng quá phải không mi, nhưng chắc mi hiểu được tâm trạng của ta mà.
Tiếc đó, buồn đó,nhưng thời gian cuốn nhiều thứ đi mất rồi. Biết đâu sau này con cái tụi mình sẽ tiếp nối giấc mơ của mẹ nó ngày xưa nhỉ? hihi.Mi đã thay đổi nhiều, để trở thành người lớn, ta cũng rứa. Đúng như mi nói, giờ thì chỉ cần biết cả hai đứa đều thay đổi tích cực là vui rồi. Mong mi trở nên mạnh mẽ thật sự từ trong tâm, nuôi nấng và quý trọng những cái gì mi đã có, đang có, và sẽ có.
Con người là vậy đó. Nhiều khi qua rồi mới thấy nuối tiếc. Ta không muốn nuối tiếc thêm điều gì nữa. Ta cũng sẽ cố gắng trân trọng những thứ mình đã có và đang có.
Cuối cùng không quên chúc mi một câu : Chúc mi hạnh phúc. Yêu mi nhiều.



Sunday, May 10, 2009

NẮNG HÈ !




Mùa hè về thiệt rồi.
Nắng - Chói ! Bức.Không nhân nhượng.
Nắng- Gay gắt-Như thể muốn soi mói, lột trần hết tâm tư con người.
Những cảm xúc không thể nào chạy trốn được.

Thursday, April 9, 2009

大事なもの




   皆、自分にとってとっても大事なものを失くしたことある?
   どんな気持ちだったか、覚えている?
   痛くて痛くてたまらなかったでしょう。
   私は、失くしてしまいそうな時にふと気づいて、すっごく怖かった。
   怖くて、怖くて、怖くてしょうがなかった。
   失くしたくない。絶対失くしたくない。
   大事にしたい!
   
   皆、大事なものは大事にしてね!

Tuesday, April 7, 2009

KHÔNG CÓ CHI HẾT

3 năm rồi mới mặc vest lại. Khoe chút.
Cái ông ăn mặc hoa hòe xanh đỏ là ông giám đốc ( thích chụp ảnh với con gái, hic )


Năm anh em Đông Du



Tranh thủ điệu.



Điệu. Công nhận con cua này có khiếu nghệ thuật đó chứ.


thấy máy ảnh là nhào vô :D


chụp hoa gì mà toàn thấy cây với người. Nhưng mà đẹp. Hihi


Wednesday, March 18, 2009

Entry for March 18, 2009




自分の存在をこんなに深く感じたことがない。
一刻一刻を大事にしたい。
自分を大事にしたい。
今あるものも
これからあるものも
みんな
大事にしたいんだ。



Friday, March 6, 2009

Chỉ có con sông sâu mới hiểu lòng người đợi...




Mưa.
Mấy bữa ni mưa liên miên.
Lạnh. Lười ra khỏi nhà kinh khủng. Mỗi tội vẫn phải đi làm.
Bữa nay cũng rả rích. Sáng sớm đã lọt tọt vác dù ra khỏi nhà, xong việc đi tòn ten suốt buổi . Mưa mà không gió, lạnh mà dễ chịu ghê. Nghe tiếng mưa thi nhau gõ đều đều trên nóc dù,thấy đời êm đẹp thế!
Quán ăn Việt Nam chưa có hơi người, tối và lạnh. Mấy bài hát quen thuộc lọt vào tai. Không khí giống ngày mưa mùa đông ở nhà thế. Nhớ Việt Nam, chao ôi là nhớ.
Bất chợt có câu hát thấm vào người.
" Chỉ có con sông sâu, mới hiểu lòng người đợi..."
Da diết quá.
BẾN ĐỢI -THU HIỀN

Haizzzz, lát nữa phải đi làm rồi. Có lẽ sướng nhất lúc này là chui vô chăn chờ tới giờ đi làm. Tận hưởng cái hạnh phúc nhỏ nhoi này thôi!

Sunday, February 22, 2009

GIANG HỒ




(hình con Út mặc đồ cu D)
GIANG HỒ chính hiệu. hic.
Đúng là cái khoản nghịch ngợm thì hông ai qua Út hết!
Pó tay.
Cười vỡ bụng. Hông trách ba thương Út nhất nhà!