Sunday, February 22, 2009

GIANG HỒ




(hình con Út mặc đồ cu D)
GIANG HỒ chính hiệu. hic.
Đúng là cái khoản nghịch ngợm thì hông ai qua Út hết!
Pó tay.
Cười vỡ bụng. Hông trách ba thương Út nhất nhà!

Wednesday, February 4, 2009

ĐÊM

Khoảng đêm quá tĩnh lặng buộc mình phải dừng lại một chút để ngẫm nghĩ. Từ mấy tuần trước trở lại đây, suốt ngày chỉ biết chạy đua với thời gian để làm báo cáo, ôn thi, không có thời gian để suy nghĩ chuyện gì. Ngày nào cũng một vòng tuần hoàn đều đặn : sáng thức dậy, lên thư viện, trưa đi ăn, rồi lại về thư viện, tối đi ăn, rồi lại thư viện, khuya, lại tìm một cái phòng nào đó chui vô. Cũng may là mình quen với cái nhịp điệu này rồi nên đôi lúc thấy dễ chịu, vì đầu óc không phải suy nghĩ chuyện gì khác. Đôi lúc gặp những chuyện cần suy nghĩ, mình lại tự dặn mình để hết sang một bên, đợi qua hết mấy ngày thi rồi suy nghĩ.

Nhóc Usagi ở VN đám cưới chị sang, mình muốn biết nhiều chuyện của nhóc, muốn nghe nhóc kể chuyện của ba mẹ mình nữa, rồi cũng muốn kể cho nhóc nghe nhiều chuyện của mình, nhưng đến thời gian gọi điện còn không có. Nhóc gọi điện cho mình định Tám, bị mình réo bận học thì, nên cũng chỉ mới có 1,2 thôi chứ không 8 được chút gì. Lại hẹn thi xong. Gomen ne, thi xong nhất định Tám, hihi.

Mấy ngày Tết cũng bận túi bụi, sợ không gọi điện về cho Mẹ được nên chiều 30 lo gọi trước. Ba Mẹ về ngoại, mỗi Út ở nhà. Mồng 2 mới nói chuyện với nhà được. Mẹ có vẻ vui ghê. Lá thư ấp ủ nửa năm mới viết xong cho Mẹ, gởi đi cả 2 tuần mà chưa thấy tới. Vậy là lá thư xuyên thời gian từ năm con chuột sang năm con trâu. Muốn mẹ nhận được thư trước Tết, vậy mà... Cũng tại mình.

Mẹ kể chuyện nhà. Dì Tám của mình có một thay đổi lớn. Bất ngờ, không biết có nên vui hay không. Dẫu không dám nói ra lời, nhưng thực sự trong thâm tâm mình cảm thấy vui - nghẹn ngào. Thương Tám quá. Chuyện của Tám bao giờ cũng long đong lân đận, nhìn bề ngoài bao giờ cũng to miệng, nói cười sang sảng, đi đứng vô tư, nhưng trong lòng Tám mình biết có nhiều nỗi buồn lắm. Vậy mà lúc nào cũng thương cháu. lo cho cháu như mẹ lo cho con. Mình nhớ lại quãng ngày ở Sài Gòn, Tám suốt ngày bận bịu lo cho mình chuyện ăn chuyện mặc chuyện học chuyện sức khoẻ , suốt ngày chở mình đi chợ đêm mua đồ, rồi may cho mình mấy bộ đồ nữa. Giữa Sài Gòn xô bồ xa lạ, Tám vừa là ba là mẹ, là cái gia đình bé nhỏ của mình. Ngồi sau lưng Tám ngày ấy, bao giờ mình cũng có cảm giác được che chở. Cái nhà trọ ngày ấy của mình, cả mấy chị và mấy đứa bạn, ai cũng thương cũng quý Tám.

Mình nhớ như in cái ngày Tám đi với một người bạn đến nhà trọ mình, Tám mặc cái áo sơ mi màu trắng xinh xinh giống y cái áo Tám may cho mình, mặt trang điểm nhẹ trông rất khác, giọng nói nhỏ nhẹ hơn mọi khi, đôi mắt cũng dường như bình yên lắm. Mình hiểu Tám lúc đó đang sống trong môt phần con người con lại, một phần mà mọi khi chẳng phải ai cũng nhìn thấy được. Nhưng rồi dường như mọi thứ lặng lẽ qua nhanh, có lẽ chỉ mỗi mình Tám biết, và mình cũng chưa bao giờ dám hỏi, chỉ biết cảm nhận bằng cái giác quan thứ 6 của con bé 17 tuổi.

Lần nào về Việt Nam, Tám cũng dẫn mình đi mua vải rồi may cái này cái nọ. Áo quần Tám may cái nào cũng đẹp, cái nào mình cũng hay mặc nhất. Nhớ có lần Tám dẫn mình đi mua đồ, Mẹ đòi đi theo, Tám bảo Mẹ chọn không có hợp đâu, làm mẹ giận Tám, giận luôn cả mình nữa. Tám là người duy nhất trong nhà ngày ấy ủng hộ mình sang Nhật từ đầu đến cuối. Đưa mình đi phỏng vấn, lặn lội mang hồ sơ vào tận Sài Gòn gặp thầy, rồi sốt sắng lo cho mình chỗ ăn chỗ ở. Lần về đầu tiên, mình ngồi sau xe Tám, suốt chặng đường Tám cứ dặn mình lo ăn lo uống, đừng có ham làm , kẻo lại bệnh. Chỉ có chừng ấy chuyện mà Tám cứ dặn đi dặn lại suốt cả chặng đường. Lần này mình về, buổi tối mình nằm trên cái chõng nhà ngoại dòm qua cái cửa sổ, Tám ngồi xổm trên cái ghế, vừa làm ra vẻ vội vội ăn bát cơm, vừa hỏi mình mà không quay lại nhìn : Bé, có khi mô con nghĩ là mình đã đi không đúng đường không? Mình chực trào nước mắt, cũng may mà kịp kìm lại: Không. Chưa bao giờ con nghĩ rứa hết Tám à. Con thấy hài lòng mà. Bây giờ có cho con chọn lại, con cũng sẽ chọn con đuờng đó. Mình biết, Tám bao giờ cũng sợ mình khổ, mình chịu không nổi. Ba mẹ mình cũng sợ vậy, nhưng Ba Mẹ đã cho mình tự quyết định theo ý mình. Còn Tám, chắc Tám nghĩ mình chịu cực chịu khổ, Tám nghĩ giá ngày ấy mình đừng khuyên nó đi. Nhưng đó là Tám không biết, mình đã trưởng thành như thế nào, mình đã được tự do làm điều mình muốn như thế nào, mình đã hài lòng với con đường của mình như thế nào. Mình biết ơn Tám còn không hết. Nếu như không có Tám ngày ấy, có thể mình đã bỏ cuộc ngay từ đầu. Trong lòng mình, Tám đặc biêt lắm. Nhưng chưa bao giờ mình tâm tình với Tám. Trước mặt Tám mình bao giờ cũng là một đứa con ngoan.

Nghe chuyện của Tám, lòng xốn xang. Có lẽ từ bây giờ mình sẽ tâm sự với Tám nhiều hơn. Trong lòng, bao giờ cũng mong Tám hạnh phúc. Bắt đầu từ những hạnh phúc nhỏ nhoi.


Cũng định thi xong mới ngồi viết về Tám,nhưng đêm tĩnh lặng một mình, những suy nghĩ ùa đến. Nghĩ về gia đình, nghĩ về Tám, nghĩ về nhiều chuyện nữa Đôi khi muốn trốn tránh những suy nghĩ cũng không thể trốn tránh được. Chi bằng suy nghĩ một chút cho nhẹ nhàng hơn.
Ngày mai lại bắt đầu vòng tuần hoàn mới. Linh tính mách bảo mình rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp. Có nên tin không? Dù sao đi nữa, cố gắng hết mình!

Thursday, January 29, 2009

BA




Có người ngủ bị chụp lén mà không biết. hihi
Mùa đông rồi mà cái mặt ba vẫn không trắng ra được chút nào.
Thích nhìn khuôn mặt ba lúc ba cười nhất. Đôn hậu và bình yên đến lạ.
Mình có giống ba không ta?

Wednesday, January 28, 2009

LOVE & TRUTH




Nghe cái giọng tha thiết não nùng của YUI là ngồi thần cả người ra, không làm chi được

love & truth.

http://jp.youtube.com/watch?v=aupKeHPpdM4&feature=related

Monday, January 26, 2009

ENTRY ĐẦU NĂM.




Vui quá. Nhóm mình chiến thắng rồi. Con số cực kì bất ngờ : 15.07 ( chỉ sai số 0.07). Mặc dù có nhóm bắt chước gần như nguyên si nhóm mình, làm mình hơi buồn một chút. Nhưng mà cuối cùng cũng đã có kết quả mĩ mãn.

Hôm nay lúc bước ra khỏi nhà tâm trạng không được sáng sủa lắm. Giờ nắng lên rồi! Nhiều chuyện vui.

Một ngày đầu năm thật là đẹp. Chắc là cả năm vui đây.

Chúc mọi người một năm cũng luôn vui như mình. :D

Wednesday, January 21, 2009

THiẾU!




Nhiều khi chỉ vì suy nghĩ linh tinh những chuyện chẳng đâu vào đâu mà cái nhiệt huyết + cái tự tin tràn đầy của mình tự dưng xẹp lép!
Thiếu.
Thiếu một chút niềm tin.
Thiếu một chút lạc quan.
Chắc tại thiếu nắng.
Chán cho mình quá đi.
Hi vọng ngày mai sẽ hết!

Monday, January 19, 2009

ĐẸP TRỜI . TRỜI ĐẸP !




Tokyo ba ngày nay... " nóng dã man". Ngày nào cũng 14,15 độ. Nắng chói chang.( trừ hôm qua có hơi âm u xíu).Trời đẹp. Trùm kín từ đầu đến chân ra ngoài đường như mọi khi chắc có mà bức. Mong ngày nào cũng đẹp trời thế này.
Tự dưng chui vô đọc blog con bạn- suýt khóc!
Lại sắp sửa thêm một cái Tết xứ người! 異国でのお正月. Tiếc là không về được nữa. Nhưng có lẽ cũng không buồn như mọi khi đâu.Ba, Mẹ lại thêm một cái nghề phụ- cái nghề gắn nhiều với kỉ niệm hồi còn nhỏ của mình. Mẹ, Cu D, bé Út đều được nghỉ Tết rồi. Cu D học hành tốt ghê. Năm nay cả nhà ăn Tết vui vẻ. Vậy là mình dù có ăn Tết xa nhà cũng vẫn thấy vui.
Hôm nay thực nghiệm của nhóm mình thành công mỹ mãn. Tính toán rồi lắp ráp ống nước để làm sao đưa đúng 15l nước từ bể vào thùng, trong một thời gian định sẵn. Lần thí nghiệm trước nhóm mình làm là 17,2l, thừa 2,2 lít. Lần này đổi chiến lược: kết quả là 15,3 l . Không ngờ! Cả 3 đứa ồ lên sung sướng! Tuần sau thi giữa các nhóm. Nhóm nào gần 15l nhất sẽ thắng.Nhóm mình chắc thắng rồi! Vui vui vui. Đầu năm mà suôn sẻ thế này là cả năm may mắn dài dài đây.
Hít thở cái! Haizzzzza! Đi học thôi!