Monday, September 22, 2008

VỪA TRẢI QUA MỘT GIẤC MƠ




Cuối cùng rồi giấc mơ cũng đến lúc kết thúc. Như hàng trăm giấc mơ khác. Đúng là mơ. Tỉnh dậy, thấy cái trường Tokodai ngạo nghễ trước mặt, về nhà vừa mở cửa ra, cái mùi ngai ngái của chiếu Tatami xộc lên mũi. Đúng là Nhật Bản thiệt rồi. Trước đó chỉ là giấc mơ. Như bao giấc mơ được về nhà trong những giấc ngủ bình yên khác.Hôm tiễn mình ra Đà Nẵng, bé Út nhất quyết không chịu đi. Con bé ra tận xe cười thiệt tươi vẫy chào mình rồi chạy vào nhà.Con bé lớn rồi! Đứng ở sân bay mẹ dán mắt vào cửa kính nhìn theo. Mình chẳng muốn nhìn cảnh đó chút nào. Đi thẳng vao` trong, y như chạy-chạy trốn.Trong lòng tự dưng bị xáo trộn. Không có người đi cùng chắc mình cũng mưa lích rích trong lòng giống như thời tiết Nhật Bản sáng nay rồi.
Dù sao việc cần làm mình cũng đã làm được rồi, tuy không làm hoàn thiện như những gì mình dự tính. Lại quay về với cuộc sống thường. Lại cố gắng và lại đón chờ những giấc mơ mới. Nhớ!

Saturday, August 16, 2008

MỘT MỚ !




Hè rồi. Mình thoát khỏi một mớ sách vở trường lớp bùng nhùng. Lại thừa ra một mớ thời gian. Còn một mớ chuyện để giải quyết xong trước ngày về. Cứ sắp xếp từ từ để giải quyết, đâm ra lại từ từ quá mức. Nhanh lên nào.
Gần tới ngày về, từ tâm trạng vui tự nhiên chuyển sang lo, bất an. Làm sao thế nhỉ. Chẳng phải mình mong đợi ngày về lâu lắm rồi sao? Nghĩ tới mục đích chính thôi thúc mình về, nghĩ tới những gì đã sắp xếp sẵn trong đầu, nghĩ tới những chuyện cần làm, cần giải quyết,nghĩ tới những chuyện làm mình chùng lòng gần đây, tự nhiên thấy mình nhỏ nhoi quá. Mình có đủ sức để làm thay đổi chuyện gì không nhỉ? Mình có đủ sức để đối diện, nhìn nhận, và đủ bình tĩnh để sắp xếp mọi thứ không? Mình sợ mình thiếu chút dũng khí, mình sợ mình thiếu chút quyết tâm, rồi lại để mọi thứ qua đi như từ trước đến giờ. Nhỏ nhoi quá. Một mớ rối rắm trong lòng. Ước gì có một chút động lực để củng cố lòng tin. Ừ, tin đi Giang!

Monday, August 11, 2008

MÙA HÈ ĐÁNG NHỚ




Tháng 4, trời còn lạnh thấu da. Trời cứ dở dở ương ương lúc ấm lúc lạnh, ra ngoài chẳng biết mặc thế nào cho ổn.
Chớp chớp mắt vài cái đã thấy nắng đổ chói chang, đi đâu cũng kè kè cái mũ. Hết nửa học kì rồi, soạn sách vở ra chuẩn bị ôn thi thì ve`o một cái tới tháng 7! Thi, thi, thi, còng lưng ra mà ôn thi. Suốt ngày vác sách lên thư viện trường, trưa cơm căng tin, chiều lại vác sách vô thư viện. Tới lúc thi mắt mờ mắt đỏ, thi xong được vài môn thì như cái xác khô. Nhưng mà nhìn thiên hạ ai cũng vậy, tới kì thi, mọi người chỉ còn có thể nhìn nhau bằng 1/4 con mắt.
Ngày cuối cùng, ngày 8/8 vẫn còn thi và report. Cắm lều luôn trong phòng máy của khoa mà làm report.Khuya về bắt Ha` ngồi tới 4h sáng gõ report cho mình hehe. Sáng sớm lên trường, có mấy đứa trọ lại từ đêm trước.Cả khoa tụi nó cũng ngắc ngư chẳng thua gì mình. Chỉ vì hai bài report xử lí một đống số liệu mà nhìn cả đám như nạn đói 45.Đứa vừa ngủ vừa gõ gõ máy tính. Đứa thì vừa bỏ đồ ăn vô miệng, vừa nhai vừa gõ máy tính. Có đứa không ăn từ sáng sớm, nhưng lúc chạy phóng ra ngoài chỉ kịp mua cây thước rồi về, ko kịp mua đồ ăn.3 giờ chiều, tụi nó vừa gõ máy tính vừa mộng mơ: "còn 2 tiếng nữa là tới kì nghỉ hè rồi".Mình hì hục làm đến 16h48, vừa xong bài report. Sắp xếp lại đến 16h50. In ra, bấm lại, mở cửa phòng chạy phóng từ tầng 2 lên tầng 4, còn 2 phút, vừa kịp nhét vô hộp report. Dật dờ quay lại phòng máy tính. Thẫn thờ. Góc phải máy tính ghi 16h59. CÒn một phút nữa là tới kì nghỉ hè. Vừa dọn dẹp đống đồ đạc, vừa luyến tiếc tận hưởng 1 phút cuối cùng của học kì. Nhanh thiệt. Thằng Jaap chạy lại bảo mai nó về Thai Lan. Hic,mới vừa bước ra từ địa ngục, ngày mai nó đã được về thiên đàng rồi, hehe. Hichic, về Thái Lan vui vẻ nhé.
Không còn thời gian để suy nghĩ linh tinh nữa. Hành lí đi biển chưa chuẩn bị.Phóng về nhà như bay. Vứt hết sách vở vào một góc. Gói gém một học kì lại. Về với biển. 3 ngày, chơi hết công suất, vui hết công suất. Về nhà còn chơi tiếp cho hết cái tàn dư. Vui, vui, vui. Hết rồi một mùa hè. Sắp về VN.
Mùa hè năm nay có quá nhiều kỉ niệm. Có quá nhiều thay đổi trong bản thân mình. Có quá nhiều niềm vui. Nhớ. Một mùa hè đáng nhớ.

Wednesday, July 30, 2008

TỨC CẢNH CHIỀU NAY MỚI SINH TÌNH



Chiều vừa về vàng hoe chút nắng

Nét sầu nghiêng nép dưới mày ngài

Giọt gì vừa tan...Ừ! Giọt bụi.

Chòng chành, chòng chành... Gió thổi bay.



Ve sầu ngừng kêu. Chừng đã mỏi.

Réo rắt đàn buông nỗi nhớ dài.

Tiếng gì vừa bật lên khô khốc.

Loong coong - oà vỡ dưới mặt trời.

Wednesday, July 23, 2008

もらい泣き


 Bai nay minh thich nghe, nhung ma nghe hoai cung khong hieu duoc. Hitoto muon noi cai gi vay nhi

Sunday, July 20, 2008

MOTHER

いつも心配をかけるばかりでごめんなさい。
いつも悲しくさせるばかりでごめんなさい。
いつも我慢してくれてありがとう。
自分を犠牲にして生きてくれて、ありごとう!
お母さん、ありがとう。

Friday, July 18, 2008

TỰ RĂn MÌNH...




Chưa làm mà đã ngại thất bại thì đến bao giờ mới làm được ta. Thất bại thì cũng là mẹ thành công mà (nhưng mà cũng chỉ muốn có nhiều nhất là một mẹ thôi). Chưa làm mà cứ toàn sợ, toàn lo xa thì đến Tết Công gô mới làm được.
Có nghĩa là : PHẢI LÀM!
Một nồi xâm xấp nước để đủ KHÔNG VƠI SINH LỰC
Một chút đường ngọt để TRẤN VỮNG TINH THẦN.
Một chút mắm muối để BIỀT MÙI GIAN LAO.
Một chút gừng cay để TẠO NHIỆT HUYẾT BÊN TRONG và TẠO NIỀM TIN.
Một chút xì dầu cho MUÔN MÀU MUÔN SẮC.
Một chút dầu để MỌI VIỆC SUÔN SẺ.
Cuối cùng, nhóm bếp thổi lửa, tiếp thêm ĐỘNG LỰC TỪ BÊN NGOÀI .
Xong nồi khoai tây kho thịt băm.

Ặc ặc, đùa thôi, không phải nấu ăn đâu. TỰ RĂN MÌNH thật đấy.