Thursday, February 21, 2008

ĐÔI BỜ

Hic hic, lâu lắm rồi không viết entry nào hết. Blog buồn thiu thiu. Chờ tới tháng 3 net mới về làng. Chán như con gián.
Dạo này thấy nặng trĩu, cái miệng bị đóng băng rồi hay sao mà chẳng cười được chút nào. Linh tinh quá.

Tuesday, January 29, 2008

TẶNG TOKYO





Sợi buồn rơi ướt bờ vai
Hàng cây nghiêng lá chờ ai lặng thầm
Chiều dài như tiếng vĩ cầm
Tàu rền nức nở trôi dần vào đêm...

29.01.08



Tuesday, January 1, 2008

BÀI THƠ ĐẦU NĂM




Dành tặng cho những gì đã qua và những gì sắp đến. Đừng để những muộn phiền cản bước trên lối đi. Hãy bay cao, bay xa đi nhé.

Bài thơ bên cửa sổ


(Bùi Sĩ Nguyên)
Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.

Và rồi em biết không?
Cuộc đời bao ngả rẽ.
Mỗi khi khô giọt lệ
Hãy khóc bằng tâm hồn.

Hãy tách đôi vỏ buồn
Tìm chồi nhân hy vọng
Dưới ánh dương vừa mọc
Bàn tay gieo nhẹ nhàng.

Nếu ước mơ úa vàng
Em hãy tô lại đỏ
Nếu con đường nhiều gió
Hãy bước đều đôi chân.

Nếu em nhớ mùa xuân
Khi hạ vừa tắt nắng
Hãy giữ hồn tĩnh lặng
Rồi cỏ non sẽ về.

Một cuộc tình mải mê
Chỉ làm tim xơ xác
Một kẻ đi phiêu bạc
Chỉ xanh thêm đợi chờ.

Hãy viết nốt bài thơ
Rồi để bên cửa sổ
Mặc chiều hôm và gió
Cuốn muộn phiền ra đi.

Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.

Friday, December 21, 2007

TÂN GIA




(hình trên chỉ có tính chất minh họa cho giấc mơ của khổ chủ )

Kì tích!
Gần nửa tháng lặn lội lên rừng xuống biển tìm nhà mà chẳng được cái nào ưng ý. Cái gần thì tiền nhà cao nhất trời. Cái vừa rẻ vừa có không gian hợp lí thì ở tận trên "núi". Cái vừa hợp lí vừa rẻ vừa gần thì... không cho sinh viên nước ngoài trọ. Cay cú.
Đang lúc định chấp nhận số phận với cái nhà "trên núi hẻo lánh", thì người quen giới thiệu cho cái nhà. Gần ngay đây. Mà nghe đồn hơi bị đẹp. Mình với con bạn tức tốc đạp xe tới coi. Hết ý. Không có chỗ nào chê. Mỗi tội ở 2 năm phải chuyển ra ngoài. Ok luôn, không hề hấn gì. Xoẹt xoẹt, làm thủ tục gọn nhẹ kí tên luôn. Ặc ặc, vậy là trong vòng vài tiếng đồng hồ quyết định xong một cú. Wow, mừng hết lớn. Vậy là từ nay hết lo cầu bất cầu bơ rồi.
Sơ lược qua cái tân gia tạm thời của tớ nhé. Mansion thứ thiệt, có hai phòng không gian riêng biệt, đủ cho tớ có một cái phòng riêng. Đặc biệt là gần trường gần chợ gần ga, gần ... đồn cảnh sát.
Từ nay mấy cô bạn yêu... quái của tớ có trọ lại Tokyo cũng không còn nỗi ám ảnh phải quàng chân lên cổ mà chạy nữa. Giữa tháng 1 tớ sẽ dời đô. Chắc bữa nào phải làm một bữa thết đãi bà con mới được. Lúc đó mời bà con cô bác gần xa ghé chơi nhé.
Bù lại, Tết này mình sẽ nhịn đi chơi để dành money vậy. hic hic.

Thursday, December 13, 2007

泣いた。やっと泣けた。心から泣くことができた。弱いって、涙もろいって思われるかもしれないが、これは本当の自分だ。強がる自分の本当の気持ち。自分に嘘をつかないで生きたい。これから。

Saturday, November 24, 2007

FOR SOMEONE...




Lang thang trên mạng. Bâng quơ đọc một vài dòng blog của bạn bè. Vài dòng chữ khiến nó dừng lại. "Ngồi một mình, nhìn đăm đăm vào tường rồi tự hỏi: mình là ai vậy, sao mình lại ở đây?"- Blog của một cô bé biết mà không quen.





Không ngạc nhiên, không tò mò, chỉ bất giác mỉm cười. Vô tình bắt gặp lại nó của 4 năm về trước.





4 năm về trước, nó mười bảy tuổi. 4 năm về trước, nó rời gia đình chập chững bước vào đời.4 năm về trước, nó bước vào cuộc đấu tranh tìm mình, tìm ý nghĩa tồn tại của mình một cách mãnh liệt.Một cuộc đấu tranh dài đằng đẵng.Một cuộc đấu tranh chưa một lần nó hình dung được kết cục. 4 năm về trước, nó chưa bao giờ hình dung được ngày như hôm nay - khi nó đã cảm nhận được sự tồn tại của mình. Đối với nó bây giờ, quãng thời gian ấy vẫn luôn là một khoảng thời gian kì quặc và khó hiểu. Nó không hiểu nó đã đi tìm mình như thế nào, và đã tìm ra chính mình tự bao giờ.






Vớ vẩn, mọi người đừng quan tâm.





Chỉ muốn cô bé hiểu: hãy thử thách mình trên mọi nẻo đường, sẽ có một con đường soi bóng mình thật rõ. Ít nhất, có một người đã tìm thấy được mình. Good luck!





Wednesday, November 21, 2007