Saturday, November 24, 2007

FOR SOMEONE...




Lang thang trên mạng. Bâng quơ đọc một vài dòng blog của bạn bè. Vài dòng chữ khiến nó dừng lại. "Ngồi một mình, nhìn đăm đăm vào tường rồi tự hỏi: mình là ai vậy, sao mình lại ở đây?"- Blog của một cô bé biết mà không quen.





Không ngạc nhiên, không tò mò, chỉ bất giác mỉm cười. Vô tình bắt gặp lại nó của 4 năm về trước.





4 năm về trước, nó mười bảy tuổi. 4 năm về trước, nó rời gia đình chập chững bước vào đời.4 năm về trước, nó bước vào cuộc đấu tranh tìm mình, tìm ý nghĩa tồn tại của mình một cách mãnh liệt.Một cuộc đấu tranh dài đằng đẵng.Một cuộc đấu tranh chưa một lần nó hình dung được kết cục. 4 năm về trước, nó chưa bao giờ hình dung được ngày như hôm nay - khi nó đã cảm nhận được sự tồn tại của mình. Đối với nó bây giờ, quãng thời gian ấy vẫn luôn là một khoảng thời gian kì quặc và khó hiểu. Nó không hiểu nó đã đi tìm mình như thế nào, và đã tìm ra chính mình tự bao giờ.






Vớ vẩn, mọi người đừng quan tâm.





Chỉ muốn cô bé hiểu: hãy thử thách mình trên mọi nẻo đường, sẽ có một con đường soi bóng mình thật rõ. Ít nhất, có một người đã tìm thấy được mình. Good luck!





Wednesday, November 21, 2007

Monday, November 12, 2007

HỒI ỨC NHỮNG MUÀ LŨ...

Năm lên 5,6 gì đó. Bão to tới nhà. Ba nghe tin bão, nửa đêm dậy lục đục vác những cây ván từ trên gác xuống chống chống đỡ đỡ. Trong kí ức 5,6 tuổi lúc đó, nhìn dàn những cây gỗ chằng chịt khắp nhà, cảm giác căn nhà mỏng mảnh đến độ bão sẽ thổi bay sạch hết. Ba ở lại nhà dọn dẹp vài thứ, hai chị em theo mẹ cuốn gói về nhà ngoại tị nạn. Xong bão, cả nhà khăn gói kéo về. Căn nhà vẫn còn nguyên vẹn.
Những thanh gỗ cứ thế được dỡ xuống cất lên hàng năm. Đến khi ba mẹ xây được một căn nhà chắc chắn. Lúc này cả nhà không còn phải tị nạn nhà ngoại nữa. Bão qua, lũ tới. " Niềm vui" mùa bão lũ của chị em tôi thời bấy giờ là được nghỉ học, được ngủ suốt ngày trong chiếc chăn ấm trên chiếc giường được kê cao thêm một bậc. Ba bắt heo nhốt vào trong cái ghè, thả trôi dập dềnh trong nhà, còn lũ gà thì nhảy nhót bất cứ nơi nào còn có thể nhảy được. Người vật "sống chung". Bếp cũng lên đến gần giường. Nước cứ rút đi rồi lại dâng lên. Ngoài đường vài đứa trẻ con cắt thân chuối đóng thành bè rồi chơi trên nước. Có đứa còn nhảy ùm xuống dòng nước đục ngầu bơi lội khoái chí. Tối, chị em tôi ôm nhau ngủ một giấc ấm áp, sáng sớm đã thấy ba ngồi cặm cụi vặt lông một rổ những con chim. Hỏi ra, ba bảo đó là lũ chim mỏ nhác không còn nơi trú, đêm về đậu gật gù trên những ụ rơm cao chưa kịp ngập giữa cánh đồng lênh láng. Chị em tôi được ăn món mỏ nhác xào đậm đà có một không hai của ba. Ngày hôm sau, ngày hôm sau nữa cũng thế, cho đến khi nước lũ rút hết đi. Thế đấy, đối với trẻ con, mùa lũ bao giờ cũng có những " niềm vui" độc đáo.
Lớn lên, không còn dám " vui " nữa. Lũ về, đêm hôm trước phải phụ ba mẹ chất hết vác hết lúa lên cao, quây lũ heo vào ghè, rồi lục đục kê hết các thứ trong nhà lên chỗ khô ráo. Bấy giờ mới hiểu hết nỗi lo canh cánh của ba mẹ mỗi bận bão lũ về.Không còn dám mong món chim mỏ nhác xào của ba nữa khi biết ba phải lặn lội trên đồng nước cả đêm để bắt. May mắn cho nhà tôi còn ở vùng cao ráo, hàng năm nước có vào cũng chỉ xâm xấp sàn nhà, năm cao nhất cũng chỉ tới quá đầu gối. Xem ti vi, mấy ngôi nhà bị chìm vô vọng trong nước chỉ còn ngoi ngo'p mái nhà trồi lên một đoạn. Khắp một vùng trơ trọi mỗi mái nhà... Con nước hung hăng cuốn hết hoa màu, nhà cửa, cầu cống, rồi cuốn đi cả những con người. Cứ mỗi đợt lũ về, miền Trung lại chìm trong một màu trắng bạt ngàn... Vùng đất nghèo vừa vực lên lại bị quật xuống. Sụp rồi xây lên lại sụp, bay rồi lợp lại lại bay. Biết bao giờ mới hết những trận chiến không cân sức này...

Friday, November 2, 2007

THỰC NGHIỆM




Buổi THỰC NGHIỆM hôm nay "ghê quá".
Ngay từ đầu buổi thực nghiệm thầy TA đã hù lên doạ xuống quá trời, thầy kêu là 10 năm trước đã có đến 2 vụ nổ.Thầy còn kêu là bản thân thầy cũng bị vấy axit sulfuric đặc vào tay nên vẫn còn lại cái vết cháy sém, mấy năm rồi không hết. Ặc ặc, nghe mà sợ kinh. Cứ tưởng tượng
nó mà vấy lên mắt lên mặt mình thì ôi thôi, hết đời. Cái cậu partner của mình " hơi" ẩu,đã vậy hôm nay còn dùng một lượng lớn axit sulfuric đặc cộng với cái nồi dầu 120 độ, rồi cái phản ứng dễ phát nhiệt nữa Cho nên mình phải vừa làm thực nghiệm vừa ...soạn thảo " di chúc " trong đầu, hichic, hihi.
Thực nghiệm xong rồi. Cả bọn không có sự cố chi hết. Phù! Nghĩ lại thấy mình nhát gan như cáy. Ghét của nào trời trao của ấy, nên mình phải lo mà yêu quý cái môn thực nghiệm của mình chứ không có ngày ... không toàn mạng.
HÌ hì

Monday, October 22, 2007

CHẠY OR ĐI BỘ?




Nhìn vào cái ảnh thấy... chóng mặt muốn xỉu.

MỘT NĂM trở lại đây của mình cũng y như vậy - NHANH KHỦNG KHIẾP.
Thời gian một năm rưỡi sống ở Morioka và nửa năm đầu mới vào Đại Học, khoảng thời gian đó thấy xa xưa lắm rồi. Rứa mà một năm trở lại đây, thấy như mới hôm qua. Trại hè Đông Du 06, Bonenkai Đông Du 06, Cúp đá bóng VISA, Mùa Noel 06, Tết dương lịch Shizuoka, Du hành Morioka đầu năm, ... kết thúc mùa xuân rồi đến chuyến nghỉ xuân về VN. Vừa qua lại Nhật được mấy ngày là đón kohai 07 ( trong khi mình mình vẫn chưa kịp quen với việc có thêm kohai 06). Rồi năm học mới, rồi Goldenweek, chưa chi đã thi giữa kì. Thi giữa kì xong chưa kịp xả hơi thì đến thi cuối kì. Rồi nghỉ hè, đi biển, đi họp lớp, đi trại, ... hết hè. Rồi bước vô năm học mới. Chuẩn bị bắt đầu vòng tuần hoàn mới.Các sự kiện trong một năm mà y như mới vừa xảy ra trong 1 tuần vừa rồi. NHANH QUÁ.
Nghĩ lại cũng tại mình đang ở Nhật, hơn nữa là ở Tokyo- cái xã hội mà con người bị thời gian đuổi chạy ráo riết. Chỉ biết quàng chân lên chạy, chứ chưa kịp biết nhìn nhận lại những gì đang diễn ra xung quanh mình. Lâu lâu nghỉ giải lao chút thì mới biết mình đã chạy được một quãng đường khá là dài. Nhất là đến mùa cuối năm, sẽ lại càng bận rộn. Nhắm mắt nhắm mũi "chạy" một hồi mở mắt ra chắc là đã mùa xuân. Nhanh quá.
Hết năm này thôi, không "chạy" nữa. "Đi bộ" cho thư thả. Không biết có yên ổn để mà "đi bộ " không ta? Hic hic...

Wednesday, October 17, 2007

CÁNH ĐỒNG BẤT TẬN




Cánh đồng bất tận- Nguyễn Ngọc Tư:
http://www.viet-studies.info/NNTu/NNTu_CanhDongBatTan.htm

Đọc xong " CÁNH ĐỒNG BẤT TẬN" của Nguyễn Ngọc Tư, tôi phải lặng người đi như cả hàng thế kỉ- như thể vừa trải qua một cơn ác mộng mà chính tôi đã hóa thân vào nhân vật. Bàng hoàng, căm sợ, trơ trọi , không nơi níu vấu. Tất cả những cảm giác kinh hoàng nhất của nhân vật ùa vào tâm hồn tôi, bủa vây lấy tôi. Tan vỡ hạnh phúc gia đình dẫu không còn là một đề tài hiếm hoi trong văn học thời hiện đại, nhưng tôi vẫn không thể tưởng tượng rằng trong xã hội đương thời có một tác phẩm văn học hiện thực khiến tôi đồng cảm sâu sắc đến vậy.

Hiện thực mồn một, trần trụi, mở toang không che giấu một uẩn khúc nào, ngay cả trong từng ngôn từ. Lạnh lùng, cộc lốc, Nguyễn Ngọc Tư đã vạch ra một hiện thực khô khốc tàn nhẫn- một gia đình tan vỡ, một quá trình bị huỷ hoại và tái hình thành của ba con người. Để rồi trong cái học hằn uất ức, Nguyễn Ngọc Tư nhẹ nhàng rót vào một chút bao dung, khép lại "Cánh đồng bất tận" với ước mơ về những đứa con được mẹ dạy dỗ và nuôi nấng bằng chữ Thương, chữ Yêu, chứ không phải bằng chữ Thù, chữ Hận. Đọc truyện, Nguyễn Ngọc Tư khiến tôi phải khóc- nhưng không phải bằng nước mắt.Giống như Nương- nhân vật chính, tôi đã khóc bằng một trái tim cằn khô ứ máu đang phải nhốt những tiếng kêu thất thanh không được ai nghe thấu- tiếng kêu cứu gần như vô vọng của NHỮNG ĐỨA CON. ..
một chút cảm xúc...

Thursday, October 11, 2007

TIẾNG QUẢNG




"Ta núa mi en ún cho đoàng hoàng moà mi không chịu nghe, để chừ đa ốm roa như ri đay, tháy khổ cứa thân chưa. "
Câu này còn thuộc hàng dễ nghe trong làng tiếng Quảng, bà con hỉ?
Ở nhà, ở ngay trong lòng đất Quảng, tiếng Quảng là thứ tiếng vua chúa rồi nên người Quảng tha hồ mà dùng hoang phí. Để tới lúc cuốn gói rời quê đi đến xứ người, nói cong cả lưỡi méo cả mồm mà người nghe cứ nghệch mặt ra, lúc đó mới biết có yêu quý thứ tiếng vua chúa này đến mấy cũng đành phải cất vào trong não rồi í ẹ tập nói tiếng người.Thành ra ở xứ người, tiếng Quảng trở thành một thứ xa xỉ.
Ở cái Tokyo chật ních này, nó tập trung đủ các loại người, các tầng lớp, các màu da, cũng là nơi phô trương kĩ thuật công nghệ hàng đầu thế giới, đời sống thuận tiện đến mức chỉ cần ra khỏi nhà một bước là có tàu điện, quán xá, siêu thị, muốn cái gì là có ngay cái đó, nhưng có một thứ tìm mỏi mắt không ra- một giọng Quảng cộc cằn chất phác.
Thèm tiếng Quảng. Gọi điện về nhà, để nghe cái giọng đằm đằm của mẹ, cái giọng khàn khàn của ba và cái âm thanh chí choé của hai đứa em, 15 phút = 500 yên = 70000 VNĐ.Đấy, để được nghe giọng Quảng cũng phải trả tiền,giống như kiểu bỏ tiền ra mua vé để đi xem một buổi hoà nhạc hạng cao cấp,quá xa xỉ còn gì nữa. Gọi điện cho một anh bạn hay cô bạn Quảng đồng cảnh xa quê với mình thì cũng chỉ nghe được cái giọng " lơ lớ " Quảng. Xa quê, đổi cái giọng đi ít nhiều , ít ai còn giữ cho mình được cái giọng Quảng thứ thiệt.
Cái Tết xa quê thứ 2 trong đời. Vượt hơn 700 cây số từ miền núi xa xôi lặn lội về Shizuoka ăn Tết. Gặp lại mấy đứa bạn Quảng Nam, thêm một nhóc con gái sau mình một khoá, rồi tình cờ gặp thêm một anh sempai sang Nhật trước mình gần một thập kỉ, phát hiện trong nhà có đến 4 người Quảng, vậy là một " bữa tiệc tiếng Quảng" hoành tráng nhất với đủ các món tào lao-thơ ca-cãi cọ, bà con tỉnh khác mới đầu còn nghe mà cười ngoặt ngoẽo, còn đòi "dịch" cho nghe, " dịch " một hồi mỏi miệng nên để mặc bà con, 4 anh em ngồi tào lao tiếp. Đó là lần được nói và nghe tiếng Quảng miễn phí -" hời " nhất từ hồi qua Nhật đến giờ. Thêm ông anh vui tính cứ pha trò, ôi thôi thôi cười no cái bụng không còn ăn uống chi được nữa.
Về tới Quảng Nam là coi như được lột xác. Ăn tiếng Quảng, uống tiếng Quảng, ngủ tiếng... Nhật,đùa thôi chứ ngủ mớ cũng tiếng Quảng nốt. Xung quanh đâu đâu cũng là cái thứ tiếng thân thuộc của quê mình, thấm thía hơn cái cảm giác được sống nơi mình sinh ra. Đất trời ban cho xứ Quảng một mảnh đất cằn cỗi, quanh năm lũ lụt bão bùng, con người lam lũ nhiều nên bản chất cộc cằn, nhưng ẩn trong đó là một tính cách " thiệt thoà, chấc phoác". Nó thể hiện ngay trong lời lẽ hàng ngày, trong cái chất giọng Quảng Nam đặc sệt. Nói tiếng Quảng, không cần phải uốn éo nhiều, âm tiết cũng ít hẳn đi, tiết kiệm được nhiều năng lượng. Chẳng hạn như âm a thành âm oa, âm ăn thành âm en, âm oi hay oai thì thành âm ua, cứ kiểu 2 trong 1, 3 trong 1, thậm chí 4 trong 1 như thế. Người Quảng nghĩ sao nói vậy,nhiều người nói thẳng ruột ngựa, thêm vào đó cái chất giọng cộc cằn đó nữa nên nghe thì dễ ... nổi xung. Cho nên thiên hạ mới có câu: Quảng Nam hay cãi, Quảng Ngãi hay la. Nhưng mưa dầm thấm lâu, mình cá cước rằng càng chơi nhiều với người Quảng bạn sẽ càng quý họ. Mình thì khỏi phải nói rồi, quý người Quảng và những người khác tỉnh " sành" tiếng Quảng như cục vàng. Hì hì. Vì họ đem đến cho mình cái cảm giác quê nhà thân thuộc.
Tokyo bây giờ, không còn phải chạy mỏi chân ngóng mỏi mắt để tìm một người Quảng nữa. Người Quảng càng ngày càng đông. Chỉ cần ới nhau một tiếng là có được vài chục người.
Chà, có một " bữa tiệc tiếng Quảng " thì hay biết mấy.