Tuesday, January 30, 2007

Viết nhật kí !




Một ngày thật " bận rộn " cho mùa thi cử với đống bài vở ngập đầu mà mình lại... cực kì hào phóng ban cho mình nguyên một buổi tối thật relax để đọc truyện ngắn Nguyên Hương!!! Những cảm xúc thật mới lạ!!!
Chợt nhận ra rằng mình cần phải viết! Viết để lưu lại những kỉ niệm đẹp cho những tháng ngày toàn mơ với mộng này !

Nhật kí ...




Ngày 30/01/2007... Thật kì quái!!! ahfkdupwn24#5%1!?Ojfdhfsoo.... hihi.




Ai tò mò thì mời click vô đây: link here (-> Nhật kí Yumi ) ?????

hì hì,đùa bà con chút thôi, không có link here đâu !!!


Chúc mọi người một giấc ngủ ngon!

Friday, January 26, 2007

!+_+!

Buồn quá ! hic, hic,
hic, hic,
huhu, huhu, uuuuaaaaaaaaaaaaaaaaa
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa....................
Tuần nay sẽ là một tuần thật ảm đạm của Tokyo, theo dự báo thời tiết của đài khí tượng Yumi.
Sẽ có mưa ào ào và gió rít dữ dội!
Không biết còn gì nữa không...!

Gió hối hả cuốn về miền bình lặng
Em về đâu khi chiều cũng ơ thờ ...

Tuesday, January 23, 2007

XEM BÓI SONG NGƯ . hì hì....

Sắp tới ngày sinh nhật rùi tự nhiên ngồi lật lật tìm thử mấy trang bói ngày sinh của mình có cái này hấp dẫn quá. Ai mê tín thì vô đây coi thử nè!!!! (^_~)
Sau đây là Song Ngư của Yumi, hì hì!!!!!!!
SONG NGU+ (20/2_ 20/3)
Không cần nghe những tiên đoán chiêm tinh, nhiều người cũng đã biết đàn bà Song Ngư có duyên thầm như thế nào. Dĩ nhiên có những nhược điểm, nhưng nhìn chung nàng chính là loại người tình lý tưởng mà đàn ông mơ ước.






Thậm chí trong thời đại ngày nay, khi phần đông phụ nữ sống tự chủ, khoáng đạt, giá trị của nàng không hề suy giảm mà còn tăng lên. Người vợ Song Ngư không bao giờ có ý định thể hiện vượt trội chồng hoặc làm điều gì đó ít nhiều động chạm sĩ diện đàn ông. Nàng vui lòng để chàng chăm sóc: kéo ghế cho nàng ngồi, giúp khoác áo choàng, dắt hộ xe vào nhà… Nàng lắng nghe tất cả những gì chàng muốn nói. Đáp lại, nàng chỉ mong ước một điều - hãy chăm sóc nàng và bảo vệ nàng trước mọi điều có thể xảy ra trên đời này. Nàng sung sướng dựa vào tay chàng, và vui mừng nói cho chàng biết rằng chính cánh tay này nàng đã mong đợi suốt cuộc đời. Chẳng lẽ bạn không cho rằng lời thổ lộ như thế có thể làm mát lòng bất kỳ đấng mày râu nào?


Vậy nên không đáng ngạc nhiên khi thấy người đàn bà Song Ngư được đàn ông yêu chuộng. Bên nàng, chàng cảm thấy dễ chịu, bình yên, vui vẻ, như trên cõi thiên thai. Song Ngư đầy nữ tính, mềm mại, dễ chịu, khiến đàn ông cứ sà vào họ như những con ong quanh khóm hoa. Chỉ cần trao đổi vài câu với nàng, người đàn ông đã cảm thấy thư giãn, trút bỏ gánh nặng của những khó khăn và lo toan. Chuyện trò với nàng thường gợi cho bạn liên tưởng về một bếp lửa hồng ấm cúng trong đêm đông.



Song Ngư cho bạn thấy rõ rằng nàng sẽ không bao giờ gây sức ép với bạn, đòi hỏi cái này cái khác, và không bao giờ quở trách. Tuy nhiên không nên hiểu lời nói của nàng một cách thẳng tuột theo nghĩa đen. Bạn ngạc nhiên ư? Như thế cũng phải. Không nên tin nàng trong mọi lúc một cách mù quáng. Đàn bà Song Ngư khó nắm bắt, thậm chí có lúc nàng như một ảo ảnh, nhất là khi nàng cảm hóa bạn và có thể điều khiển được bạn theo ý thích. Nàng như thể không phải là tạo hoá của trần giới, luôn khó khăn chịu đựng những chật vật trong cuộc đời nhọc nhằn của chúng ta. Dịu dàng, thơ ngây, yếu đuối - đó là những gì nàng thích thể hiện trước con mắt mọi người xung quanh.


Tâm trạng của nàng đổi thay nhanh hơn những đám mây trong mùa mưa. Song Ngư vô cùng đa sầu đa cảm, nàng có thể khóc thổn thức hàng giờ liền. Hơn nữa, khi đó nàng sẽ nhìn bạn với ánh mắt đầy trách móc, như thể bạn vừa đập chết một chú thỏ non vô tội ngay trước mặt nàng. Người đàn bà Song Ngư thích tạo ấn tượng là người hoàn toàn yếu đuối và bởi thế rơi vào tình trạng tinh thần suy sụp. Bạn cần thuyết phục nàng thoát khỏi quan niệm sai lầm đó và biết cách khắc phục sự bi quan, thiếu tự tin. Song Ngư dành cho con cái toàn bộ trái tim mình, ngoại trừ một mẩu nhỏ thuộc về bạn. Nàng sẽ yêu nhất đứa con yếu đuối nhất, hay đau ốm nhất và không xinh đẹp bằng những đứa khác. Người đàn bà này vì con có thể hy sinh tất cả trên đời. Nhưng do bản tính quá mềm mỏng và nhu mì, nàng không có đủ khả năng rèn giũa chúng thành những người mạnh mẽ, cứng rắn và có ý thức kỷ luật.

Người vợ Song Ngư sẵn lòng nhường chồng quyền đảm bảo cuộc sống vật chất cho nàng, không thích can thiệp vào các vấn đề tài chính. Nàng đã phải lo cho bản thân trước khi gặp bạn như thế là đủ rồi. Tuy nhiên nếu hoàn cảnh kinh tế không được thuận lợi, nàng (không phải là không vui lòng) sẽ giúp bạn vượt qua những khó khăn tài chính. Điều đó không có nghĩa là nàng sẽ lại đi làm lam lũ kiếm tiền. Đơn giản là nàng sẽ cố gắng cắt giảm khẩu vị của mình, ví dụ, thay vì dùng champagne trong bữa tối nàng sẽ uống nước táo.

Bạn cần luôn luôn ghi nhớ sinh nhật của nàng, ngày cưới, ngày ăn hỏi của các bạn, và tất cả những ngày khác mà đối với nàng là quan trọng. Nếu không nàng sẽ giận bạn đến muốn chết. Bạn cần biết rằng, kể cả khi bạn đã chung sống với nàng tới 3 thập kỷ và nuôi dạy những 4 đứa con khôn lớn, tự đáy tâm hồn nàng vẫn mãi là cô bé ngây thơ, dịu dàng, dễ thương mà ngày nào xa xưa đã chinh phục bạn.
Ai có kyomi nữa thì vô đây nha!!!!!!
http://www.ngoilaibennhau.net/modules/newbb/viewtopic.php?topic_id=820&viewmode=flat&order=ASC&start=0

Sunday, January 21, 2007

THƠ... thẩn!!!




Lâu lắm rồi không thơ thẩn! Chắc tại tâm hồn mình khô khan đi nhiều hay sao ý nhỉ? May mà dạo gần đây lấy lại được chút cảm hứng rồi, hihi. Vác thơ lên cho blog mình phong phú chút nào!!!!!!!!!!!

Đầu tiên sẽ là bài:

SÓNG VÀ CÁT
Em muốn là bờ cát dịu êm
Cho con sóng từng đêm về yên ả
Sóng thì thầm lao xao bên phiến đá
Kể em nghe chuyện sóng ở ngoài khơi

Em muốn là giai điệu không lời
Ru sóng ngủ triền miên quên vất vả
Để một ngày trôi qua không vội vã
Bình lặng bên nhau ...giấc đôi ta

Em chỉ muốn là một loài hoa
Nằm ngủ yên trong tim anh bé nhỏ
Một ngày kia nghe tim mình bỡ ngỡ
Bờ môi vụng về hai chữ : TÌNH YÊU
LG
14/12/2006


Monday, January 15, 2007

VIẾT CHO MẸ !





Mẹ ơi!

Sáng nay con vừa bước ra khỏi cửa chợt có một làn gió heo may nhẹ nhàng lướt qua trước mặt. Cái se se lạnh của buổi sáng sớm gợi cho con hình dung ra gương mặt gầy gò của Mẹ. Chắc Mẹ sẽ phì cười mất khi thấy con viết những dòng này Mẹ nhỉ. Mẹ bảo: Ốc ơi, ở Tokyo giờ nay cũng có gió heo may hả con? Ừ nhỉ, miền Trung quê mình có bao giờ nghe người ta gọi là gió heo may đâu Mẹ nhỉ. Có thể là có gió heo may đi chăng nữa thì chắc có lẽ người ta sẽ gọi bằng cái tên mộc mạc hơn cơ, chẳng hạn như người ta gọi là má chứ không gọi là Mẹ như con vẫn gọi...


Nhưng, ở Tokyo giờ này có gió heo may đấy Mẹ ạ. Đó là những cơn gió dịu dàng mang những nỗi nhớ không tên, không biết xuất phát từ đâu và sẽ đi về đâu, chỉ biết rằng nó mang một cái tên thân thương mà con tự ý đặt cho nó- gió heo may. Làn gió sáng nay thổi vào lòng con những cảm xúc bồi hồi xốn xang khó tả. Giữa tiết trời cuối hạ sắp chuyển sang thu của Tokyo xô bồ, náo nhiệt, không hiểu sao lòng con lại nôn nao nhớ về cái tiết đầu đông quê mình Mẹ nhỉ? Nghe như có tiếng Mẹ với theo gọi sau lưng: Bé ơi, khoác áo ấm vô rồi mới được đi học đó. Và một đứa ghét rườm rà rắc rối như con sẽ dùng dằng cãi lại: Không răng đâu mà Mẹ, trời mát mà ! Nhiều khi con tỏ ra cực kì bướng bỉnh cố tìm cho mình hàng ngàn lí do để không làm theo lời Mẹ. Không biết Mẹ có buồn không nhỉ ?
***
Lại một cơn gió nữa thoảng qua. Con cảm thấy hình như khoé mắt mình ươn ướt. Thế đấy Mẹ ạ, không hiểu sao cứ mỗi lần nghĩ về Mẹ mà không có Mẹ bên cạnh, con lại tìm đến nước mắt để làm bạn. Mẹ có biết không, đối với con, những kỉ niệm về Mẹ là những kỉ niệm đầy nước mắt . Mặc dầu giờ đây mọi chuyện đã qua đi và tia nắng hạnh phúc khoan thai chiếu trên mái ngói nhà mình, nhưng không hiểu sao con vẫn thấy hoài trong tâm khảm của mình cái hình ảnh khắc khoải và khuôn mặt cứ đăm chiêu nhìn về xa xăm của Mẹ. Phải chăng chính vì con đã lớn lên từng ngày trong sự dõi theo của đôi mắt buồn đăm chiêu ấy. Và có lẽ ngôi nhà mình đã trở nên ấm áp chính nhờ những khắc khoải trên gương mặt gầy gò của Mẹ. Đấy, con lại khóc nữa rồi Mẹ ạ. Chắc Mẹ sẽ không thích nhìn thấy con khóc đâu Mẹ nhỉ. Mẹ không thích con là một cô con gái ướt át mềm yếu. Mẹ cho rằng con phải trở thành một cô gái hoạt bát, thông minh và nhanh nhẹn. Con biết rằng Mẹ luôn nghĩ cho con những điều tốt nhất.


Nhưng chắc Mẹ cũng thừa sức nhận thấy rằng con đã giận Mẹ biết bao nhiêu khi Mẹ ngăn cản không cho con tham gia đội tuyển văn của trường chỉ với một câu giải thích đơn giản bằng kinh ngiệm của một cô giáo day văn: Nghiệp văn khổ lắm bé à. Chắc mẹ thừa biết con đã đau lòng thế nào khi phải loại bỏ truyện ngắn của mình ra khỏi cuốn tập san của lớp mà con biên tập chỉ vì Mẹ không cho phép. Mà cũng đúng thôi, trong câu chuyện ấy con đã hồn nhiên viết lên như muốn giải toả hết những đau thương trong lòng mà đâu hề nghĩ rằng với Mẹ, câu chuyện ấy là một vết dao rất sắc cứa vào trái tim âm ỉ của Mẹ. Con đã từng khóc thầm biết bao nhiêu đêm sưng cả hai mắt vì thương cho số phận mình bất hạnh mà ích kỉ đâu hay biết rằng, với tình thương con vô bờ bến của mình, Mẹ đã đau lòng và tự dày vò cắn xé lương tâm biết nhường nào khi phải để cho con mình gánh chịu nỗi đau.


Con còn nhớ như in cái đêm mà con trải qua một cú kinh hoàng và khóc ngất đi như muốn cấu xé bóp chết điều bất hạnh chết tiệt ấy. Khi ấy Mẹ đã đến bên con vừa khóc rấm rứt với cảm giác đầy tội lỗi vừa nghẹn ngào với giọng thiết tha mong con hãy can đảm vượt qua nỗi đau, hãy cố gắng làm như không nhìn thấy những gì xung quanh mình để cố gắng tiếp tục học hành và vào trường đại học mà con yêu thích. Nếu như con không lầm thì hình như đó là lần đầu tiên con khóc trước mặt Mẹ và Mẹ khóc trước mặt con. Bởi lẽ cả hai Mẹ con mình đều chúa ghét phải khóc trước mặt ai mà, phải không Mẹ . Cũng may là hai đứa em nhỏ vô tư bao giờ cũng nhanh chóng quên đi mọi chuyện và cười đùa hồn nhiên, nên chắc Mẹ sẽ cảm thấy an ủi phần nào Mẹ nhỉ. Chỉ có mỗi mình con, đứa con ích kỉ không kiên nhẫn nén chịu nỗi đau của mình khiến Mẹ phải đau gấp bội phần. Con thật là đứa con vô tích sự, Mẹ nhỉ?


Con lại khóc rồi Mẹ ạ. Khóc như bao nhiêu lần nhận được thư của Mẹ gởi từ Việt Nam. Thế đấy, cứ mỗi lần thấy nét chữ của Mẹ trong hộp thư là con lại vội vội vàng vàng giật lấy như sợ ai đó cướp mất của mình, run run xé bức thư lật ra đứng đọc ngay trước cửa. Rồi lại như mọi lần đọc đến dòng chữ "bé thương", con lại nước mắt lưng tròng và chạy ào vào nhà nằm sấp trên giường khóc thật say sưa, như đứa trẻ đi lạc lâu ngày mới được gặp lại Mẹ. Con cứ khóc cho đến khi không còn giọt nước mắt có thể chảy ra được nữa, lúc đó mới mệt mỏi lật tiếp lá thư của mẹ ra và đọc trong tiếng nấc. Lá thư Mẹ càng kể nhiều chuyện vui, con lại càng khóc nhiều hơn nữa. Ba con đã thả cá sau vườn, cu D năm nay được học sinh giỏi, bé U dạo này lém lỉnh lắm. Con hình dung được và thấu hiểu vô cùng từng niềm vui nhỏ bé của Mẹ. Những gì Mẹ đã cất công gầy dựng, bây giờ đã nở hoa rồi phải không Mẹ. Con cũng thật tự hào là một trong những bông hoa mà Mẹ đang nâng niu ngắm nghía. Con thấy gương mặt Mẹ đang ánh lên một niềm vui nhỏ nhoi mà bất tận.


Có nhiều lúc, con vừa đi vừa tự nhủ, phải chăng mình bất hạnh? Không hề, đó chẳng qua chỉ là một quá khứ nhuốm một chút đau buồn, để khẳng định cho con hạnh phúc của ngày hôm nay. Hạnh phúc có được một người Mẹ như Mẹ, hạnh phúc có được một mái nhà xinh xinh nằm trên mảnh đất miền Trung nắng gió quê mình, nơi có ba đang ngồi hút thuốc câu cá, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn hai nhóc con tung tăng thả diều trên những khoảnh ruộng khô, từ phía bếp nhà mình bốc lên mùi cháo lươn thơm phức.


Mẹ ơi! Nhớ để phần cháo lươn cho con với nhé!

Thursday, January 11, 2007

BÀI THƠ TÔI YÊU...




Tiếng thu
Em không nghe mùa thu
Tiếng trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?

Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp lên lá vàng khô?

Bây giờ là mùa đông cơ mà, tự dưng sao lại nuối tiếc mùa thu? Vả lại, cũng đã sắp sửa bước vào kì cuối đông rồi đấy nhỉ... Xuân sẽ về trong niềm hao hức đón chờ của những cô cậu học trò hẹn nhau mùa khai giảng...
Biết rằng không phải là mùa thu, nhưng dù sao mùa thu cũng gợi cho mình man mác một cảm giác đợi chờ...Đợi chờ những điều xa, xa vời vợi và mong manh như mảnh trăng mờ thổn thức đêm thu lạnh. Những ước mong đôi khi dù chỉ nhỏ nhoi vô cùng, nhỏ nhoi hơn cả sợi sương đêm lúc ẩn lúc mờ trong đêm tối, nhỏ nhoi đến mức chẳng là gì đâu trong cuộc đời rộng lớn đến vô tận này, nhưng sao đôi bàn tay mình quá yếu ớt không đủ sức để đưa ra bắt lấy cái hiện thực của nó.

Thời gian xào xạc trôi qua như những chiếc lá vàng khô bị cuốn đi không ngoái đầu nhìn lại. Sự chờ đợi cũng sẽ được đong đếm bằng thời gian. Nhưng cái hiện thực ấy vẫn còn xa, xa lắm... Có nên lãng phí những gì mình đang gầy dựng không. Có lẽ sự chờ đợi lặng im cũng sẽ được trả lời bằng những cái nhìn hờ hững , của lá vàng, của thời gian, của con nai không biết đang ngơ ngác một cách vô tình hay giả vờ ngây ngô làm ngơ không hay biết.

Vầng trăng rồi sẽ khép dần khi mặt trời le lói. những chiếc lá cũng sẽ về với đất mẹ bình yên, và thời gian cũng trôi đi không chờ ai níu kéo, chỉ có mỗi con nai vàng đứng lặng yên, không biết đang suy tư về điều gì... Có lẽ, không thể nào im lặng chờ sự lên tiếng của thời gian và của con nai vàng ngốc nghếch...Phải tự đi tìm câu trả lời cho sự chờ đợi. Phải tự đi tìm câu trả lời cho chính mình. Đi tìm câu trả lời...

Saturday, January 6, 2007

Cơn mưa màu lá...

Sáng nay choàng mình thức dậy với cái cổ khọt khẹt vì cảm cúm và cảm giác đau lâng lâng của cái đầu mệt mỏi. Một buổi sáng không mấy sảng khoái cho lắm. Đã bảo rồi mà. Đi chơi nhiều là ốm đấy. Thế mà cứ nghe "bạn bè rủ rê" để giờ ra nông nổi này đây. Chết chửa! ( cái tật la hoài vẫn không chừa, tự mình ham chơi bon chen đây đó giờ lại đổ lỗi cho "bạn bè". Nhưng mà vậy cũng hay, cứ đổ lỗi bừa cho một tên không quen biết nào đó để lương tâm mình bớt cắn rứt. Chẳng ai mất gì mà, tội gì mà cứ chất vấn mình hoài để phải suy nghĩ nhiều -> mau già ...)
Năm mới rồi, phản 反省 thôi...
Khó khăn lắm mới chui ra khỏi chiếc giường địa ngục ( chiếc giường chết tiệt thấy mình sặc sụa cả đêm mà không thương tiếc). Như thường lệ bước đến bên tấm cửa kính từ tốn vén màn để xác nhận giờ là ban đêm hay ban ngày ( thói quen của những ngày nghỉ học) Trời tối sầm, nhưng không phải là ban đêm. Mưa rả rích. Dự báo thời tiết của Nhật Bản quả không sai. Hôm nay lại phải đi làm đến khuya trong cái tiết trời u ám thế này à, chán thế!!! Nghĩ ngợi lung tung và không biết tự lúc nào mình dán mắt mê man nhìn những hạt mưa. Quả là, những cơn mưa bao giờ cũng thật kì diệu. Dẫu có là mưa phùn rắc hạt li ti hay là những cơn mưa cuối mùa ầm ầm như thác đổ, hoặc dẫu có là những cơn mưa xối xả không thương tiếc lá cành hoành hành trong bão táp, bao giờ nó cũng mang lại cho mình những nỗi niềm thật khó tả. Ừ nhỉ, phải diễn tả bằng gì nhỉ. Nhìn mưa, lặng đi trong giây phút. Ừ mà mình có thể lặng đi trong hàng tiếng đồng hồ hoặc cả một ngày nếu như không có ai phá ngang dòng cảm xúc của mình ấy chứ. Vì sao thế nhỉ...?

Bởi vì, những cơn mưa luôn xoá đi những vết bụi nhọc nhằn của trần gian và đưa cỏ cây thiên nhiên về với bản chất hoang sơ nhất. Con người ta cũng thế , ngắm mưa rơi, phải chăng ta được quay trở về với con người ban sơ nhất của chính mình, để lúc đấy, ta có những khoảnh khắc vô cùng quý báu để khơi dậy những cảm xúc chân thật và tinh khôi nhất. Những cảm xúc mà mỗi khi hoà vào những hạt mưa trong trẻo nó hoá thân thành những hạt pha lê lấp lánh. Phải chăng mình tưởng tượng quá rồi. Nhưng đúng là tự dưng tự đáy lòng dậy lên những cảm xúc cực kì khó tả. Cảm thấy yêu bản thân mình , và rồi bất chợt...nhớ nhung một ai đó. Ước gì... Cơn mưa cũng nhẹ hạt dần và tiếng đồng hồ báo giờ đi làm đưa mình về với thực tại. Cơn mưa không còn u ám nữa . Cơn mưa thật trong và thật xanh hồn nhiên đùa vui trên những khóm lá...Khẳng định thêm một định lí mới của bản thân mình: TÔI YÊU NHỮNG CƠN MƯA. Những cơn mưa màu xanh- màu xanh của lá...