Giờ là lúc cảm thấy mình BẤT LỰC quá đỗi.( Ngôn ngữ giang hồ gọi là PÓ TAY).Đôi khi những tưởng như mình có thể làm được bất cứ cái gì mình muốn. Nhưng rốt cuộc cái cần thiết, cái lớn lao thì không làm được. Có thể đối với người khác thì không cần thiết, không lớn lao, nhưng đối với mình là quan trọng. Những lúc như thế này chỉ biết cắn môi mà nhìn... vì lực bất tòng tâm. Buồn kinh khủng. Tuyệt thực một đêm ! huhu...
Saturday, July 12, 2008
BẤT LỰC
Giờ là lúc cảm thấy mình BẤT LỰC quá đỗi.( Ngôn ngữ giang hồ gọi là PÓ TAY).Đôi khi những tưởng như mình có thể làm được bất cứ cái gì mình muốn. Nhưng rốt cuộc cái cần thiết, cái lớn lao thì không làm được. Có thể đối với người khác thì không cần thiết, không lớn lao, nhưng đối với mình là quan trọng. Những lúc như thế này chỉ biết cắn môi mà nhìn... vì lực bất tòng tâm. Buồn kinh khủng. Tuyệt thực một đêm ! huhu...
Sunday, July 6, 2008
Sunday, June 29, 2008
CON KHỈ ^_^
4 con khỉ ( ngay trước cửa 12/1, cửa sổ 12/2) 
khỉ leo cây ( cây phượng khu chào cờ)
khỉ lạc bầy
khỉ già trốn trong cây
Còn 5 ngày nữa là cu Sang thi đại học rồi(kêu là cu D hắn đánh chết)! Cố lên! Thi tốt là Hai có thưởng. ^_^
khỉ leo cây ( cây phượng khu chào cờ)
khỉ lạc bầy
khỉ già trốn trong cây
Còn 5 ngày nữa là cu Sang thi đại học rồi(kêu là cu D hắn đánh chết)! Cố lên! Thi tốt là Hai có thưởng. ^_^
Wednesday, June 25, 2008
25/06
Đi qua hết những ngày nắng chói chang
Một ngày kia bỗng trời xanh bật khóc.
Gió cuống quýt chạy quần lên tuyệt vọng
Mải miết lau kí ức một mùa...
Có những cái càng cố tìm cách lí giải càng không tìm ra câu trả lời. Hãy chỉ nên gọi nó là, gì nhỉ, trời đã định. Có lẽ mình cũng chỉ có thể là mình thôi, không thể là ai khác.
Nhưng, mình chỉ muốn mình là con bé Giang vui vẻ thôi.Vượt qua!
Saturday, June 21, 2008
Thursday, June 19, 2008
Tuesday, June 10, 2008
ÍCH KỈ...
Út nhỏ nhoi của Hai.
Trong những kỉ niệm trẻ con của Út có bao nhiêu kỉ niệm gắn với Hai,Út nhỉ? Những năm tháng Hai xa nhà, Út đã lớn lên tự lúc nào không biết. Út đã cao hơn, tóc dài hơn,biết đi chợ, biết nấu ăn, biết suy tư và biết buồn.5 năm không có Hai bên cạnh, 5 năm không có Hai chỉ dạy, Út cũng vẫn lớn lên dần dần đấy thôi,Út nhỉ? Có cái gì như là sự ích kỉ trỗi lên trong lòng. Chút cay đắng khi hiểu rằng trong những tháng ngày Út lớn lên, chẳng có mấy kỉ niệm về Hai trong đó. Thời gian chẳng thể quay ngược lại để Hai ở bên Út trong những ngày tháng ấy.Út ơi, đừng lớn nữa.
Subscribe to:
Posts (Atom)
