Monday, March 10, 2008

TRỜI MƯA




Tự nhiên hôm qua tới chừ trời mưa lâm thâm suốt, lạnh quá. Lạnh từ trong người lạnh ra, run cầm cập. Trời mau ấm lên đi. Tokodai nhan nhản tụi học sinh đi xem kết quả đại học. Tụi nó mừng hét ầm cả lên. Chúc mừng mấy nhóc nhé. Kohai mình có thêm 8 nhóc. Nhiều kinh.


Máu đi mua sắm 2 ngày, giờ sắp đến thời kì chết đói. huhu. Còn chút tiền đang để dành, định cuối tháng ni đi Soul- Hàn Quốc chơi. Ai đi rồi biết chỗ nào hay hay chỉ cho với nghen.

Mới chui vô blog Hoàng Gà, có bài thơ ni hay quá nên post lên bà con đọc chơi. Toàn thích mấy bài thơ buồn buồn không àh. Ai thấy giống như tình cảnh của mình thì cũng đừng có mủi lòng mà khóc nhé. Tui không chịu trách nhiệm đâu.

TỪ BIỆT

Em về đi
con dế ngủ quên rồi
Dưới ngăn bàn là một thời đi học
Hình như là
đêm nay
trăng cũng khóc
Con đường dài hun hút dưới chân nhau.

Em về đi
đừng ngoảnh lại phía sau
Anh sẽ vừa đi vừa huýt sáo
Dẫu trái tim ngập tràn dông bão
Anh đã quen vui những lúc rất buồn

Em về đi
bóng nhỏ cuối con đường
Tờ giấy trắng rơi từ trang vở cũ
Giọt mực tím tròn vo nằm ủ rũ
Viên phấn bỗng nhiên lăn vỡ
trên sàn

Em về đi mang theo chiếc lá vàng
Mùa đông ném xuống mặt đường
sẩm tối
Gió vẫn thổi...
...qua vai anh...
...rất vội...

Đang ấp ủ viết một truyện ngắn, hông biết hồi mô mới cho ra lò được đây. Tình hình xuân ni viết ko xong thì phải để qua sang năm mất. Cố lên.

Nói chung là hôm nay trời mưa,lạnh. Ngồi viết linh tinh cho nó ấm lên chút. hic hic.

Tuesday, March 4, 2008

CHIA TAY...

Ôi, một ngày thật là khủng khiếp đối với mình.

Mình đã phải chia tay người- không một lời từ biệt. Đau đớn khôn nguôi nhưng cũng đành ngậm ngùi vì âu cũng là duyên số...

Từ nay có lẽ mình sẽ không bao giờ dám nhìn vào nơi ấy- một góc nhỏ quen thuộc nơi ngả rẽ vào trên con đường mình đi đến trường- nơi mà mỗi sáng đi qua mình đều ghé mắt vào nhìn. Nơi góc ấy, người đứng kiêu hãnh trong bộ cánh màu xanh lá cây sáng loáng tô điểm cho cái vóc dáng điển trai thanh lịch và sang trọng. Hơn 2 tháng rồi, kể từ khi bắt gặp người nơi góc ấy, mình đã cố tình đến trường bằng con đường mới nơi có thể ngày ngày nhìn thấy người. Chắc người không biết rằng việc đó đã trở thành một niềm vui nho nhỏ hàng ngày của mình.


Ấy vậy mà chiều nay, cũng trên con đường ấy, mình bắt gặp người rời khỏi nơi ấy cùng với một chàng trai cao to đẹp trai hào nhoáng túi rủng rỉnh toàn vàng là vàng. Ôi, vậy là số phận người đã được định đoạt, người thuộc về nơi ấy, chốn quyền quý cao sang. Mình biết rằng người hân hoan lắm, vì đã tìm được nơi xứng đáng với mình. Người đâu biết rằng có đứa vừa đi qua không dám ngoảnh mặt quay lại nhìn sự thật phũ phàng, chỉ khi người quay bước ra đi nó mới gởi theo ánh mắt chia tay mà không một lời từ biệt.

Mình đau khổ, nhưng cũng biết phận mình. Thân phận nghèo hèn chưa lo đủ cho bản thân thì lấy đâu ra 500 vạn yên để rước người về, nhà trọ nhà thuê thì lấy đâu ra chỗ cho người ở,lương quẹo quặt lấy đâu ra tiền hàng ngày tắm rửa xăng dầu cho người. Đành ngậm ngùi chia tay. Vĩnh biệt người- chiếc xe hơi mui trần màu xanh lá cây yêu dấu.

Thursday, February 21, 2008

ĐÔI BỜ

Hic hic, lâu lắm rồi không viết entry nào hết. Blog buồn thiu thiu. Chờ tới tháng 3 net mới về làng. Chán như con gián.
Dạo này thấy nặng trĩu, cái miệng bị đóng băng rồi hay sao mà chẳng cười được chút nào. Linh tinh quá.

Tuesday, January 29, 2008

TẶNG TOKYO





Sợi buồn rơi ướt bờ vai
Hàng cây nghiêng lá chờ ai lặng thầm
Chiều dài như tiếng vĩ cầm
Tàu rền nức nở trôi dần vào đêm...

29.01.08



Tuesday, January 1, 2008

BÀI THƠ ĐẦU NĂM




Dành tặng cho những gì đã qua và những gì sắp đến. Đừng để những muộn phiền cản bước trên lối đi. Hãy bay cao, bay xa đi nhé.

Bài thơ bên cửa sổ


(Bùi Sĩ Nguyên)
Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.

Và rồi em biết không?
Cuộc đời bao ngả rẽ.
Mỗi khi khô giọt lệ
Hãy khóc bằng tâm hồn.

Hãy tách đôi vỏ buồn
Tìm chồi nhân hy vọng
Dưới ánh dương vừa mọc
Bàn tay gieo nhẹ nhàng.

Nếu ước mơ úa vàng
Em hãy tô lại đỏ
Nếu con đường nhiều gió
Hãy bước đều đôi chân.

Nếu em nhớ mùa xuân
Khi hạ vừa tắt nắng
Hãy giữ hồn tĩnh lặng
Rồi cỏ non sẽ về.

Một cuộc tình mải mê
Chỉ làm tim xơ xác
Một kẻ đi phiêu bạc
Chỉ xanh thêm đợi chờ.

Hãy viết nốt bài thơ
Rồi để bên cửa sổ
Mặc chiều hôm và gió
Cuốn muộn phiền ra đi.

Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.

Friday, December 21, 2007

TÂN GIA




(hình trên chỉ có tính chất minh họa cho giấc mơ của khổ chủ )

Kì tích!
Gần nửa tháng lặn lội lên rừng xuống biển tìm nhà mà chẳng được cái nào ưng ý. Cái gần thì tiền nhà cao nhất trời. Cái vừa rẻ vừa có không gian hợp lí thì ở tận trên "núi". Cái vừa hợp lí vừa rẻ vừa gần thì... không cho sinh viên nước ngoài trọ. Cay cú.
Đang lúc định chấp nhận số phận với cái nhà "trên núi hẻo lánh", thì người quen giới thiệu cho cái nhà. Gần ngay đây. Mà nghe đồn hơi bị đẹp. Mình với con bạn tức tốc đạp xe tới coi. Hết ý. Không có chỗ nào chê. Mỗi tội ở 2 năm phải chuyển ra ngoài. Ok luôn, không hề hấn gì. Xoẹt xoẹt, làm thủ tục gọn nhẹ kí tên luôn. Ặc ặc, vậy là trong vòng vài tiếng đồng hồ quyết định xong một cú. Wow, mừng hết lớn. Vậy là từ nay hết lo cầu bất cầu bơ rồi.
Sơ lược qua cái tân gia tạm thời của tớ nhé. Mansion thứ thiệt, có hai phòng không gian riêng biệt, đủ cho tớ có một cái phòng riêng. Đặc biệt là gần trường gần chợ gần ga, gần ... đồn cảnh sát.
Từ nay mấy cô bạn yêu... quái của tớ có trọ lại Tokyo cũng không còn nỗi ám ảnh phải quàng chân lên cổ mà chạy nữa. Giữa tháng 1 tớ sẽ dời đô. Chắc bữa nào phải làm một bữa thết đãi bà con mới được. Lúc đó mời bà con cô bác gần xa ghé chơi nhé.
Bù lại, Tết này mình sẽ nhịn đi chơi để dành money vậy. hic hic.

Thursday, December 13, 2007

泣いた。やっと泣けた。心から泣くことができた。弱いって、涙もろいって思われるかもしれないが、これは本当の自分だ。強がる自分の本当の気持ち。自分に嘘をつかないで生きたい。これから。