Tuesday, January 1, 2008

BÀI THƠ ĐẦU NĂM




Dành tặng cho những gì đã qua và những gì sắp đến. Đừng để những muộn phiền cản bước trên lối đi. Hãy bay cao, bay xa đi nhé.

Bài thơ bên cửa sổ


(Bùi Sĩ Nguyên)
Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.

Và rồi em biết không?
Cuộc đời bao ngả rẽ.
Mỗi khi khô giọt lệ
Hãy khóc bằng tâm hồn.

Hãy tách đôi vỏ buồn
Tìm chồi nhân hy vọng
Dưới ánh dương vừa mọc
Bàn tay gieo nhẹ nhàng.

Nếu ước mơ úa vàng
Em hãy tô lại đỏ
Nếu con đường nhiều gió
Hãy bước đều đôi chân.

Nếu em nhớ mùa xuân
Khi hạ vừa tắt nắng
Hãy giữ hồn tĩnh lặng
Rồi cỏ non sẽ về.

Một cuộc tình mải mê
Chỉ làm tim xơ xác
Một kẻ đi phiêu bạc
Chỉ xanh thêm đợi chờ.

Hãy viết nốt bài thơ
Rồi để bên cửa sổ
Mặc chiều hôm và gió
Cuốn muộn phiền ra đi.

Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.

Friday, December 21, 2007

TÂN GIA




(hình trên chỉ có tính chất minh họa cho giấc mơ của khổ chủ )

Kì tích!
Gần nửa tháng lặn lội lên rừng xuống biển tìm nhà mà chẳng được cái nào ưng ý. Cái gần thì tiền nhà cao nhất trời. Cái vừa rẻ vừa có không gian hợp lí thì ở tận trên "núi". Cái vừa hợp lí vừa rẻ vừa gần thì... không cho sinh viên nước ngoài trọ. Cay cú.
Đang lúc định chấp nhận số phận với cái nhà "trên núi hẻo lánh", thì người quen giới thiệu cho cái nhà. Gần ngay đây. Mà nghe đồn hơi bị đẹp. Mình với con bạn tức tốc đạp xe tới coi. Hết ý. Không có chỗ nào chê. Mỗi tội ở 2 năm phải chuyển ra ngoài. Ok luôn, không hề hấn gì. Xoẹt xoẹt, làm thủ tục gọn nhẹ kí tên luôn. Ặc ặc, vậy là trong vòng vài tiếng đồng hồ quyết định xong một cú. Wow, mừng hết lớn. Vậy là từ nay hết lo cầu bất cầu bơ rồi.
Sơ lược qua cái tân gia tạm thời của tớ nhé. Mansion thứ thiệt, có hai phòng không gian riêng biệt, đủ cho tớ có một cái phòng riêng. Đặc biệt là gần trường gần chợ gần ga, gần ... đồn cảnh sát.
Từ nay mấy cô bạn yêu... quái của tớ có trọ lại Tokyo cũng không còn nỗi ám ảnh phải quàng chân lên cổ mà chạy nữa. Giữa tháng 1 tớ sẽ dời đô. Chắc bữa nào phải làm một bữa thết đãi bà con mới được. Lúc đó mời bà con cô bác gần xa ghé chơi nhé.
Bù lại, Tết này mình sẽ nhịn đi chơi để dành money vậy. hic hic.

Thursday, December 13, 2007

泣いた。やっと泣けた。心から泣くことができた。弱いって、涙もろいって思われるかもしれないが、これは本当の自分だ。強がる自分の本当の気持ち。自分に嘘をつかないで生きたい。これから。

Saturday, November 24, 2007

FOR SOMEONE...




Lang thang trên mạng. Bâng quơ đọc một vài dòng blog của bạn bè. Vài dòng chữ khiến nó dừng lại. "Ngồi một mình, nhìn đăm đăm vào tường rồi tự hỏi: mình là ai vậy, sao mình lại ở đây?"- Blog của một cô bé biết mà không quen.





Không ngạc nhiên, không tò mò, chỉ bất giác mỉm cười. Vô tình bắt gặp lại nó của 4 năm về trước.





4 năm về trước, nó mười bảy tuổi. 4 năm về trước, nó rời gia đình chập chững bước vào đời.4 năm về trước, nó bước vào cuộc đấu tranh tìm mình, tìm ý nghĩa tồn tại của mình một cách mãnh liệt.Một cuộc đấu tranh dài đằng đẵng.Một cuộc đấu tranh chưa một lần nó hình dung được kết cục. 4 năm về trước, nó chưa bao giờ hình dung được ngày như hôm nay - khi nó đã cảm nhận được sự tồn tại của mình. Đối với nó bây giờ, quãng thời gian ấy vẫn luôn là một khoảng thời gian kì quặc và khó hiểu. Nó không hiểu nó đã đi tìm mình như thế nào, và đã tìm ra chính mình tự bao giờ.






Vớ vẩn, mọi người đừng quan tâm.





Chỉ muốn cô bé hiểu: hãy thử thách mình trên mọi nẻo đường, sẽ có một con đường soi bóng mình thật rõ. Ít nhất, có một người đã tìm thấy được mình. Good luck!





Wednesday, November 21, 2007

Monday, November 12, 2007

HỒI ỨC NHỮNG MUÀ LŨ...

Năm lên 5,6 gì đó. Bão to tới nhà. Ba nghe tin bão, nửa đêm dậy lục đục vác những cây ván từ trên gác xuống chống chống đỡ đỡ. Trong kí ức 5,6 tuổi lúc đó, nhìn dàn những cây gỗ chằng chịt khắp nhà, cảm giác căn nhà mỏng mảnh đến độ bão sẽ thổi bay sạch hết. Ba ở lại nhà dọn dẹp vài thứ, hai chị em theo mẹ cuốn gói về nhà ngoại tị nạn. Xong bão, cả nhà khăn gói kéo về. Căn nhà vẫn còn nguyên vẹn.
Những thanh gỗ cứ thế được dỡ xuống cất lên hàng năm. Đến khi ba mẹ xây được một căn nhà chắc chắn. Lúc này cả nhà không còn phải tị nạn nhà ngoại nữa. Bão qua, lũ tới. " Niềm vui" mùa bão lũ của chị em tôi thời bấy giờ là được nghỉ học, được ngủ suốt ngày trong chiếc chăn ấm trên chiếc giường được kê cao thêm một bậc. Ba bắt heo nhốt vào trong cái ghè, thả trôi dập dềnh trong nhà, còn lũ gà thì nhảy nhót bất cứ nơi nào còn có thể nhảy được. Người vật "sống chung". Bếp cũng lên đến gần giường. Nước cứ rút đi rồi lại dâng lên. Ngoài đường vài đứa trẻ con cắt thân chuối đóng thành bè rồi chơi trên nước. Có đứa còn nhảy ùm xuống dòng nước đục ngầu bơi lội khoái chí. Tối, chị em tôi ôm nhau ngủ một giấc ấm áp, sáng sớm đã thấy ba ngồi cặm cụi vặt lông một rổ những con chim. Hỏi ra, ba bảo đó là lũ chim mỏ nhác không còn nơi trú, đêm về đậu gật gù trên những ụ rơm cao chưa kịp ngập giữa cánh đồng lênh láng. Chị em tôi được ăn món mỏ nhác xào đậm đà có một không hai của ba. Ngày hôm sau, ngày hôm sau nữa cũng thế, cho đến khi nước lũ rút hết đi. Thế đấy, đối với trẻ con, mùa lũ bao giờ cũng có những " niềm vui" độc đáo.
Lớn lên, không còn dám " vui " nữa. Lũ về, đêm hôm trước phải phụ ba mẹ chất hết vác hết lúa lên cao, quây lũ heo vào ghè, rồi lục đục kê hết các thứ trong nhà lên chỗ khô ráo. Bấy giờ mới hiểu hết nỗi lo canh cánh của ba mẹ mỗi bận bão lũ về.Không còn dám mong món chim mỏ nhác xào của ba nữa khi biết ba phải lặn lội trên đồng nước cả đêm để bắt. May mắn cho nhà tôi còn ở vùng cao ráo, hàng năm nước có vào cũng chỉ xâm xấp sàn nhà, năm cao nhất cũng chỉ tới quá đầu gối. Xem ti vi, mấy ngôi nhà bị chìm vô vọng trong nước chỉ còn ngoi ngo'p mái nhà trồi lên một đoạn. Khắp một vùng trơ trọi mỗi mái nhà... Con nước hung hăng cuốn hết hoa màu, nhà cửa, cầu cống, rồi cuốn đi cả những con người. Cứ mỗi đợt lũ về, miền Trung lại chìm trong một màu trắng bạt ngàn... Vùng đất nghèo vừa vực lên lại bị quật xuống. Sụp rồi xây lên lại sụp, bay rồi lợp lại lại bay. Biết bao giờ mới hết những trận chiến không cân sức này...

Friday, November 2, 2007

THỰC NGHIỆM




Buổi THỰC NGHIỆM hôm nay "ghê quá".
Ngay từ đầu buổi thực nghiệm thầy TA đã hù lên doạ xuống quá trời, thầy kêu là 10 năm trước đã có đến 2 vụ nổ.Thầy còn kêu là bản thân thầy cũng bị vấy axit sulfuric đặc vào tay nên vẫn còn lại cái vết cháy sém, mấy năm rồi không hết. Ặc ặc, nghe mà sợ kinh. Cứ tưởng tượng
nó mà vấy lên mắt lên mặt mình thì ôi thôi, hết đời. Cái cậu partner của mình " hơi" ẩu,đã vậy hôm nay còn dùng một lượng lớn axit sulfuric đặc cộng với cái nồi dầu 120 độ, rồi cái phản ứng dễ phát nhiệt nữa Cho nên mình phải vừa làm thực nghiệm vừa ...soạn thảo " di chúc " trong đầu, hichic, hihi.
Thực nghiệm xong rồi. Cả bọn không có sự cố chi hết. Phù! Nghĩ lại thấy mình nhát gan như cáy. Ghét của nào trời trao của ấy, nên mình phải lo mà yêu quý cái môn thực nghiệm của mình chứ không có ngày ... không toàn mạng.
HÌ hì