Tuesday, July 10, 2007

BỘC BẠCH!




Rt cuc ri mình cũng b lôi cun vào cái phong trào tag ca thế gii bolg ri!...


Thi
t ra mi đu hng có ghin cái trò ni lm, nhưng mà ai ng b nhóc Nam cò chí choé kêu là mình chy làng này n, tc chít đi được ! Đã thế thì mình viết cho hn biết tay.
Nh
ưng mà, vô ngâm cu my cái bài ca friends mi thy, thì ra viết tag là mt quyn li ch hông có phi là nghĩa v ! Quyn li được chia s nhng s tht ca mình vi mi người, bình thường đâu phi bao gi cũng chia s được đâu. Hông bc bch thì thôi, đã bc bch thì phi bc bch tht lòng, hihi, mi người yên tâm v đ đáng tin cy ca ni dung nhé!


1. Sơ yếu lí lịch:


H
Lê, ging Th , tên Giang
C
ầm tinh con cọp,bướng ngang cc kì

Hồi nhỏ ít nói lầm lì
Mà khi đã nói ...ngựa phi cũng hổng bằng



Nhà nghèo khuya sớm nhọc nhằn (<---- xạo đó, nghèo thì có chứ nhọc nhằn thì không , hehe)
Lớn lên quyết kiếm "mảnh bằng " đổi cơm (<--- tư tưởng cũ rích à )

Yêu chính nghĩa ghét "hùng rơm"

Hễ không vừa ý-> đệ đơn kiện liền
Đừng dại mà tưởng Giang hiền

Đánh vật đấm đá Giang " ghiền" tuốt luôn, hehe

Nghe ghê quá , nhưng mà nói rồi , sự thật trên 50% đó bà con. Thơ con cóc mệt rồi chuyển sang bò con rắn tiếp đây
2. Chiều cao cân nặng : không xác định rõ chiều cao đích thực, lí do là mình đo ở VN được 1m59, mấy ngày sau qua Nhật đo lại chỉ còn 1m57. quái, hệ thống đo lường quốc tế bị loạn hết rồi à, quyết tâm đo lại cho đến khi nào được 1m59 mới thôi, hehe. Cân nặng 43,8kg, khỏi phải nói, hơi gầy 9kg , hihi. Cái đồ thị "cân nặng-thời gian " là một đường thẳng gần như ngang, hoàn toàn bế tắc. Bạn nào chỉ cho mình cách tăng được 5kg trong thời gian sớm nhất thì mình biết ơn cả đời, hihi!
3. Sở thích 1: Ghiền nhất là thể thao, từ những môn phổ biến như cầu lông , bóng bàn , bóng đá, cho đê những môn hơi hiếm hoi chút như trượt tuyết, trượt băng, có thể chơi cả ngày cả đêm không ăn không ngủ cũng được, hehe (phản khoa học cực kì). Có nhiều "điển tích điển cố" xung quanh "sự nghiệp" thể thao của mình lắm, để kể cho bà con nghe.

+ Đến năm lớp 8 vẫn còn hăng sứt đầu mẻ trán với tụi con trai trong xóm trong mấy trận banh mà duy chỉ mình là con gái. Ấy vậy mà vẫn hăng, đến độ có lần đá banh quên cơm chiều,để rồi hân hạnh được mẹ mang roi lên đến tận nơi đón về. Hihi, cái này suỵt nhé. Hông biết sau đó vì nguyên do gì mình đã rời bỏ đội bóng và từ giã bóng đá, nhưng không ngờ số phận đưa đẩy thế nào mình lại được tiếp tục hàn gắn với quả bóng xinh xinh nhờ được thu nạp vô FCDD, lần này hông được đá nữa, chỉ được nghía thôi...hìhì.

+ Có kinh nghiệm trượt băng 6,7 lần gì đó rồi, té đau chết được, nhưng mà té càng đau thì càng ham. Ham đến mức một trong những món quà sinh nhật năm 20 tuổi của mình là một ngày đi trượt băng thoả thích. Có lần sắp chia tay quê nhà Morioka định bụng trượt một bữa cho đã ghiền, đến lúc tụi bạn hối về, mình tăng tốc và thế là... a lê hấp, một cú giáng trời ngay vòng trượt cuối cùng trước khi từ giã sân băng. Vết tích để lại là một vết thương ri rỉ máu ngay chỗ cằm! Lần sau em nhớ đời, tụi bạn có hối thì cũng cứ từ từ mà trượt. (Ai có kyomi môn này thì nhớ kêu Giang nghe!! )

+ Hiện tại đang xúc tiến tập tành cầu lông, bóng bàn. Khi nào tập lên tay rồi sẽ rủ bà con quyết chiến cho vui...

4. Sở thích 2: Xếp hạng thứ hai trong mấy món ghiền của mình là trò chơi cao tốc. Hình như mình không bỏ sót trò cao tốc nào ở Disney Sea thì phải, từ tàu lượn bình thường, cho tới tàu quay 360độ, tàu phi thẳng đứng từ trên đỉnh núi xuống, v.v..., mình thấy hạnh phúc vì mình đã trải nghiệm tất tần tật rồi, hihi. Mình còn thích một trò hơi bị oái ăm là những ngày rảnh rỗi vác xe lên Tokodai để phi , phóng , lượn xe từ trên đỉnh dốc xuống. Tokodai vừa nhiều dốc vừa ít người, saikou!!!!!!!hihi( cái này cũng suỵt )
Sở dĩ mình kể cái phần này hơi nhiều là vì mình muốn tụ tập nhiều người cùng sở thích để đến kì nghỉ đi chơi cho thoả thích...
5Tuýp người thần tượng : Thích, yêu quý, ngưỡng mộ, khâm phục , tôn trọng, thần tượng ( còn từ gì để dùng nữa không nhỉ) những người sống hoà đồng với mọi người, sống vì mọi người, ( bật mí: mục tiêu phấn đấu, nhưng còn xa quá ) và đương nhiên là ngược lại không thích những người ích kỉ chỉ biết đến mình. Oái ăm là đôi khi mình cũng trở thành đối tượng của cái mục " không thích" này, đang cố gắng phấn đấu...
6. Tính tình : bướng bỉnh, wagamama, mít ướt, lập trường cảm xúc không ổn định, sớm nắng chiều mưa là chuyện thường tình. Đừng có ngạc nhiên vì một ngày đẹp trời nào đó thấy G cười nói la hò ỏm tỏi mà hai mắt sưng mọng như cái búp chuối nhé.
7. Bật mí : yêu quý nhất gia đình, gia đình luôn luôn là nguồn động lực sống không bao giờ vơi của mình...

Hết rồi. Mình đã hoàn thành " quyền lợi" . Giờ đến lượt đi chia sẻ quyền lợi cho mọi người nè!!!
1. Usagi : biết mi quá rồi, nhưng mà để coi là mi viết cái chi, viết sai sự thật là ta lật tẩy, hihi

2.Canyaki: bộc lộ bản chất đi mày ơi!!!!
3.Chị Dế: muốn đọc của chị để học hỏi kinh nghiệm sống vui của chị , hihi,

4.Locdinhki: thích cái điệu dí dỏm của Lộc nhứt nhà. Chia sẻ cho mọi người với nha!

5. My dramatic romance : có chuyện bực mình là bắt anh ngồi nghe than thở mà chưa nghe anh " than thở " chuyện gì bao giờ...^^

6.bamaguro: đồng hương bùi ngọt sẻ chia, nay có quyền lợi em chia anh nè !

7. Người thứ bảy này để dành, hihi!
Còn quá nhiều người muốn bắt lắm nhưng mà mình chậm chân nên bị người ta bắt nhốt mất rồi! mong những người bị mình bắt nhanh chóng thi hành nhiệm vụ nhé. Mong muốn được nghe được học hỏi nhiều lắm lắm. Chắc hông ai phụ tấm lòng mình đâu nhỉ .


Xí cho post cái luật chơi lên chút :Mỗi người tự kể ra bảy thông tin/sở thích bất kỳ của bản thân, rồi đi tỉa bằng được 7 người khác (bằng quick comment), để họ cũng viết vào blog họ luật trò này kèm theo 7 thói quen/sở thích của họ. Sau đó tiếp tục mỗi người đấy sẽ đi tỉa thêm 7 người khác nữa. Cứ thế..





Monday, July 9, 2007

YÊU ĐỜI !




Chủ nhật đẹp trời !


"Ngủ muộn dậy muộn" như nhiều lần nhưng không cần phải diễn cảnh "vội vội vàng vàng như rôbốt rồi lao ra khỏi nhà" của những ngày đi học.
Thong thả ăn uống xong xuôi rồi lại gói gém sách vở, lững thững bước ra khỏi nhà. Cái nắng lẫn hơi ẩm, oi bức...nhưng không khó chịu như mọi ngày!
Tình cờ ,bắt gặp một chú chim ( không biết tên, đang điều tra thử) nhảy nhót lon ton, hót ríu ra ríu rít trên ghiđông xe đạp mình . Thích thú...! Rón rén chạy tới gần, phát hiện ra nhóc ta ngậm một nhành hoa trắng trắng trên cái mỏ nhỏ xíu xiu. Chao ôi! Xinh ơi là xinh, xinh chịu hết nổi! Chắc đang hào hứng khoe chiến tích với thiên hạ nên mới ồn ào thế, đã thế lại chọn ngay chiếc xe đạp của mình ( chiếc xe " nổi bật" gần nhất đám) để đậu chứ gì.
Đứng yên nhé, cho chị xin một pô hình nào...
Loay hoay lôi cái điện thoại ra định chụp, nhóc ta bay mất tiêu. Tức thế! Cho đậu miễn thuế trên xe mình rồi mà xin chụp tấm hình cũng hông cho! Nhớ đó! Đến ngày chị tìm ra tung tích nhóc thì biết tay nhé ! Tiếng ríu ra ríu rít của nhóc vang vang phát ra từ vòm lá, không lẫn vào đâu được...

Đi thôi...
Hẹn học bài với Hà " RM" ở trên trường. Học 2 tiếng, 2 đứa hứng lên phóng lên xe phi sang 自由が丘 lượn hết hàng áo quần này sang hàng giày dép khác để ... nghía. Đến lúc đói và mệt thấm rồi mới chịu kéo nhau về lại trường. Đi lạc đường, được một dịp mở mang tầm mắt! Vui!
Một ngày yêu đời hơn mọi ngày, không hiểu vì lí do gì ( nếu biết lí do gì thì ngày nào mình cũng có thể làm cho mình yêu đời rồi) . Với cái bản tính mà tâm trạng cứ thay đổi nhanh hơn những đám mây trong mùa mưa ( theo kiểu dự báo thời tiết) , hay nói cách khác là thay đổi nhanh hơn và bất quy tắc hơn cả dòng điện xoay chiều ( theo kiểu nói của cái môn học mà mình ghét gần nhất) của cái đứa wagamama như mình thì một ngày như thế này là một ngày hiếm có. Phấn đấu tăng tần suất lên nào!

Mỗi ngày đều yêu đời nhé !!!

Friday, June 22, 2007

BRAVO!!!




0626768 .....全額免除!!!!!
Hihi, đi xem kết quả miễn giảm học phí mà còn đau tim hơn cả đi xem kết quả thi ĐH nữa.Hai lần trước cũng đã được miễn hoàn toàn vậy mà bây giờ mình vẫn cứ lo.

Nhắm mắt nhắm mũi hồi hộp , rồi mở mắt ra dò từ trên xuống dưới từ trước ra sau, tìm mỏi cả mắt rồi cũng tìm được tên mình. Hic,Hic, mừng quá!Bravo!!!!
Rồi nhé, khoẻ rồi... Xác suất hè này về Việt Nam là 70% rồi. Còn lại 20% là phụ thuộc vào kết quả học bổng mà mình mới đi phỏng vấn vòng 2 hôm qua. Nói mới nhớ hôm qua nói chuyện một thôi một hồi, tự nhiên mình bị hỏi một câu: tên của ông thầy trợ lí chủ nhiệm đã viết đơn tiến cử cho mình là gì? しまった。Tên mấy ông thầy khó nhớ chết được, mình có để ý bao giờ đâu. Chắc là toi rồi. Còn 10% phụ thuộc vào vài điều kiện ngoại cảnh nữa!
Mà thôi, chuyện đó tính sau. とにかく、ăn mừng được miễn học phí cái đã ne`!!!

Sunday, June 17, 2007

BỨC XÚC




Vốn là thế nì. Bữa ni mình đi làm cái công việc gọi là check tiếng Việt cho công đoạn thâu băng casset của giáo trình dạy tiếng Việt cho người Nhật làm việc ở Việt Nam.
Buổi thu âm bắt đầu từ sáng sớm, nên có vài người chưa kịp ăn sáng( trong đó có mình). Nhưng mà may là mình hông phải vào trong studio để thâu âm nên hông gây nên sự cố gì. Chỉ tội nghiệp cho một cô người Nhật làm narration cho phần tiếng Nhật, chắc tại đói bụng cộng thêm hồi hộp quá đỗi nên cứ 30 giây cái bụng của cô lại réo lên vô tội vạ, thôi thì mấy chú ở bộ phận thu âm thi nhau "tắt, cắt, thu lại". Hehe, la`m mình ngồi bên cứ bụm miệng cười. Ác thiệt. Thương cô cứ mỗi lần cái bụng réo lên là cô lại dập dập đầu xin lỗi rối rít. Hết cách rồi, cái bụng nó kêu thì ai cản lại được đâu. Hihi. Cuối cùng mấy chú đành nghĩ ra phương án là nghỉ giải lao sớm để đáp ứng nhu cầu cái bụng-> ăn cơm trưa. Y như rằng buổi chiều không còn một pha nào phải " tắt, cắt, thu lại" vì cái bụng nữa, hú hồn. Nhờ đó mà xong sớm.
Mình thì lần đầu tiên làm công việc này nên thấy vui ghê. Vả lại, chỉ ngồi check không thôi mà được lương cao nữa, khoẻ, hehe...

Nhưng mà có điều hơi bức xúc. Cuốn sách mà tụi mình thu âm là cuốn sách dạy cho những người Nhật sang Việt Nam để làm... chủ. Mấy câu dùng trong công xưởng toàn là mấy câu mệnh lệnh hoặc là dùng để đối phó với người lao động Việt. Chẳng hạn nhé:
Trước hết là những câu chỉ đạo bình thường: Bật điện đi, tắt điện đi, hãy làm cho xong đi, hãy thử cho đến khi làm được ... cho đến những câu kiểu monku: Vẫn chưa bắt đầu à? Vẫn chưa xong à? Tôi mới vừa nói xong. Đừng có giả vờ bị ốm. Yên lặng đi...
hummmmmmm...!!!! Ước gì có một ngày, người Việt hoàn toàn có thể tự đứng trên đôi chân của mình, làm trong những công xưởng của mình, hưởng những thành quả lao động của mình, và đóng góp cho chính đất nước mình...

Monday, June 11, 2007

HA HA!!!

Cuời ra nước mắt nè bà con ơiiii!!!

Sunday, June 10, 2007

MƯA...





Ngày chủ nhật...
Ngày bắt đầu bằng 1 cơn mưa...
Trời âm u nặng nề, chất chứa nhiều nỗi niềm khắc khoải. ..
Mưa ập xuống, say sưa trút hết những ưu tư nặng trĩu trong lòng...
Mưa dài đằng đẳng triền miên sau cánh cửa...
Lững thững quanh nhà ,ngước nhìn mưa.

Mặc kệ, trở về với chủ nhật của mình...

Lần thứ hai vén màn.
Nắng gay gắt rọi vào như đốt cháy những hạt bụi trần còn sót lại sau trận mưa.
Chim chóc ríu rích trong vòm lá.
Gió khẽ khàng lướt qua trên bầu không trong xanh...
Sau cơn mưa, trời luôn sáng...
Có giây phút trong lòng ao ước...
" Uớc gì mình cũng như cơn mưa xối xả sáng nay"

Wednesday, June 6, 2007

BĂN KHOĂN QUÁ...




Một tuần nay cứ băn khoăn mãi...

Hễ rảnh ra lúc nào lại suy nghĩ lúc đó!

HÈ NÀY CÓ NÊN VỀ HAY KHÔNG???

Tết này mới vừa về xong, hè này mà lại vác mặt về nữa thì quá ư là ぜいたく.Nhưng mà trong lòng cứ ngổn ngang trăm mối, lí trí ngăn cản không cho mình nghĩ đến chuyện về ,mà thâm tâm nào có chịu nghe! Híc, buồn quá đi thôi, mong về lắm lắm rồi... How should I do ?

Minh nen:




Ve 1 tuan de thu gian,

3


Ve 10 ngay de an choi, hihi

7


ko ve, o lai ca`y ! hichic

3





Sign in to vote