Wednesday, April 11, 2007
NHÌN LẠI MỘT NĂM!
Nhìn bảng điểm mà thấy xấu hổ , có đến 4 điểm B, 2 điểm C, và hai điểm D (do tội không chịu đi thi)đen thui thui nằm chễm chệ trong danh sách . Ngán ngẫm thở dài cả buổi học. Xong buổi làm về nhà ngồi đắn đo nhìn trước nhìn sau nhìn phải nhìn trái cái bảng thành tích rồi đem máy tính ra ngồi hí hoáy bấm....
2,63/ 3.00! Trời ơi, xâm xoàng! Vậy là những lười biếng sao nhãng và vô trách nhiệm của mình đã được trả bằng đúng cái giá của nó. Xấu hổ vô cùng .!!!!!
Chợt ngồi ngẫm nghĩ lại: mình đến Nhật để làm gì! Hai năm rưỡi đằng đẵng vừa học tiếng Nhật vừa học luyện thi trong tâm trạng thấp thỏm mong chờ ngày vào Đại Học của mình rốt cuộc là để làm gì. Và rồi ước mơ được sang Nhật để học được những cái hay hơn ở VN? rốt cuộc là để làm gì. Vừa bước vào Đại Học được một năm,cảm thấy nhu được giải thoát bởi những tâm trạng bức bối bấy lâu đè nén, để rồi tự ban cho mình một chút thảnh thơi trong trường ĐH, để rồi sao nhãng chuyện học hành, để rồi giờ đây ân hận. Nhìn lại những điểm 80,90 , chợt nghĩ : thật sự mình có xứng đáng với những điểm số đó không trong khi luôn luôn mang trong đầu tâm lí học đối phó. Có lẽ cũng vì bận rộn công việc, có lẽ cũng vì bận chạy lăng xăng, có lẽ cũng vì còn quá nhiều nỗi lo trong cuộc sống. Mình đã tự nguỵ biện cho sự sao nhãng học hành của mình bằng những lí do như vậy. Liệu có chính đáng không? Hoàn toàn không chính đáng, tất cả là ở ý chí của mình thôi. Nhìn lại một năm, năm đầu tiên trong 21 năm được sinh ra trong đời này cảm thấy ân hận thật sự về lối học của mình. Nhưng dù sao đó cũng là một bài học thích đáng. Để không một lần tái phạm nữa. Một năm thật đáng để nhớ đời.
Mong rằng các kohai của mình vừa mới vào đại học hoặc từ nay vào đại học, hãy coi kinh nghiệm xương máu này của chị như là kinh nghiệm của chính mình để đừng bao giờ ân hận. Hãy luôn nhớ đến mục tiêu của mình, nhớ đến những vất vả mà chúng ta đã trải qua để xác định cho rõ : Vào Đại Học để làm gì? Vào Đại Học, đó không phải là bước kết thúc của một quá trình, mà đó là bước khởi đầu cho một sự nghiệp. Học không phải để lấy điểm mà là để lấy kiến thức cho bản thân mình. Đừng để cho những vất vả mà chúng ta đã trải qua trở thành công cốc. Bài học thấm thía cho bản thân mình , và cũng là cho các em kohai yêu dấu. Cố lên Chiaki!
Mục tiêu năm nay: đạt điểm 2.9/3.0 Gambare!!!!!
Wednesday, April 4, 2007
Oh my tears!
Muốn quên đi, và muốn tạo vỏ bọc bằng một con người sôi nổi mạnh mẽ bên ngoài. Nhưng mọi chuyện đâu dễ dàng như ta muốn. Sao ta lại gặp lại người vào cái lúc mà ta đã gần như quên hết???
Quả là chẳng dễ dàng gì để khoả lấp nỗi buồn. Ta cần phải sống thật với lòng mình thôi. Tâm sự với một ai đó, sẽ vui hơn nhiều?
Cứ ngỡ rằng mọi nỗi buồn để lại trên chuyến bay về VN khi ấy sẽ không bao giờ quay lại nữa. Một tháng về VN, không net, không chat, không blog , không DT, một tháng quây quần bên gia đình sẽ làm mình thay đổi. Nhưng oái ăm thay, cái căn cơ gốc rễ ấy nó vẫn còn ăn sâu vào trong người, chỉ còn chờ cơ hội là nó đâm chồi nảy lộc. Mình phải đối mặt với sự thật thôi.Buồn và muốn khóc một trận thật say sưa. Uh, như vậy mới là chính mình chứ...
Sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng !
Tuesday, March 27, 2007
BUÀ HỘ MỆNH !
Là con người không quen thất bại và khó chấp nhận thất bại, mọi chuyện gần đây khiến mình suy sụp thật nhiều.
Friday, March 16, 2007
SINH NHẬT HẠNH PHÚC
Sáng trở mình thức dậy. Loáng thoáng nghe những âm thanh quen thuộc hàng ngày : tiếng mẹ cọ rửa xoong nồi soạt soạt, âm thanh nhạc xập xình của chiếc đầu máy video của ba, tiếng em gái và em trai í éo chuẩn bị soạn đồ đi học, lại thêm cả chú heo éc éc ngoài chuồng...
Mặc kệ, cứ chén thêm một giấc nữa, cho đến khi nào mẹ cằn nhằn gọi dậy thì hẵng hay. Nghĩ thế rồi nằm yên nhắm mắt ... ngủ tiếp, bóng tối của căn phòng không làm lộ mất... âm mưu đen tối của mình. Với lại được đặc ân quen rồi... ZZz!! ZZz!!
Chợt loáng thoáng thấy cậu em trai đang lui hui gì đó trước giường mình. Quay người nhìn ra, thấy nhóc đang loay hoay buộc một cái gì gì đó trên màn. Thấy mình mở mắt, nhóc cười hì hì rồi bỏ đi. Tò mò! Với tay tháo cái gói nhỏ nhỏ hồng hồng trên màn, một gói quà xinh xinh! Xúc động chịu hông nổi, thì ra SN mình. Happy birthday to me!
Saturday, February 17, 2007
kết quả sau nhiều ngày suy nghĩ- PHƯƠNG PHÁP ĐÚNG ĐẮN NHẤT ...
Nhưng dù sao cũng đi đến được một quyết đinh đúng đắn nhất trong hoàn cảnh này nhờ lời khuyên của một ông anh "dày dạn kinh nghiệm phong trần "+_+ và một quân sư " lớn tuổi " đáng kính (hihi, gomen! ) : phải quên những chuyện linh tinh này đi. !!!!!!!!!
Tâm đã quyết và lòng không bao giờ thay đổi( hi`hi` ) : không còn là một chuỗi tuần hoàn loạn xạ thiếu I ốt nữa^_^ mà phải là một đường thẳng tắp tằm tặp không khúc mắc quanh co*_*.
Năm mới phải refresh lại mình toàn bộ , những khó khăn mệt mỏi đã qua rồi thì cho nó vào dĩ vãng xa xăm luôn , hihi, không thèm suy nghĩ nữa. Tết về nhà mà mang cái mặt rầu rầu bí xị này về chắc mẹ cho vài roi quá ....
思い切って、Refresh しまあああああす。
Saturday, February 10, 2007
BỊ " BỆNH" ROÀIIIIIIIII!
Trời ơi, sao mình chán mình quá dzậy trời
Dạo này đầu óc cứ như trên mây ý
Lo nghĩ,
. Cho nên buổi tối thì thức khuya ơi là khuya, chắc lại bị " ám ảnh "bởi những chuyện chi chi đâu rồi không ngủ được. Mà ngủ rồi thì mơ toàn chuyện linh tinh..., hì hì.
Chết rùi , bị "ốm " mất tiêu rồi.
Monday, February 5, 2007
ĐẾM TỪNG NGÀY ...
<-ao cá nhà Yumi!- Em trai - Em gái...
17 ngày nữa. Răng mà thấy dài đằng đẵng rứa trời.!!!!!
Hông biết ở nhà bi chừ ba mẹ đang làm cái chi ta ??? Chắc là ngày đêm thúc mấy con heo, đàn gà đàn vịt với đàn cá rô phi cá trắm để chờ ngày đưa tụi hắn lên bàn... "xử trảm" . Tội nghiệp, cả nhà thì mong mình về, còn tụi gà cá nhà mình thì đời nào mà mong, đã vậy không chừng tụi hắn oán mình đến ... chết luôn đó chớ!
Hai năm và 4 tháng 22 ngày, chắc là nhiều thứ thay đổi lắm.
Cu Dít chắc cao lớn tồng ngồng, đĩnh đạc, thanh niên rồi chứ không còn là nhóc con trai dữ dằn ngày nào cũng tranh giành trò chơi với mình nữa. Hihi. ( Làm chị Hai mà thấy xấu hổ quá )Không biết giờ này về hai chị em có còn chiến tranh đánh nhau tơi bời giành nhau nữa không ta.??Tưởng tượng không ra!!! hì hì .
Còn bé Út chắc cũng không còn là bé con nghịch ngợm cứ suốt ngày thích trèo cổ trèo lưng chị Hai đòi cỡi ngựa quanh nhà nữa . Chắc bây giờ Út đã là " cô thiếu nữ " mất rồi. Nhớ ngày chị Hai đi xa về bắt bé Út cắt tóc đi cho gọn gàng sáng sủa, cô thợ cắt tóc hào phóng lỡ tay omake cho bé Út thêm một đoạn nữa, vậy là y như rằng cả cái Tết năm đó dẫn bé Út đi đâu chơi đâu người ta cũng rối rít khen : nhà con có phước quá, sanh được những hai đứa con trai luôn à.
Mới hai năm mà nét chữ bé Út ngày càng đẹp và chững chạc hẳn lên. Ước mơ cũng không còn nhỏ nhoi như ngày trước nữa.
Mười bảy ngày = 408 giờ = 24480 phút = 1468800 giây. Trời ơi, dài kinh khủng...
Nói vậy thôi đống bài ôn thi vẫn còn chất ngất!!!
