Friday, May 27, 2011
(Rốt cuộc vẫn là không viết được. Đi ngủ thôi, không thể chịu đói nổi rồi. Hi vọng mai viết được)
Friday, July 3, 2009
SMILE
Đọc và suy ngẫm một chút, mình đã học được nhiều điều hay và lớn lao.
Nhận ra đôi lúc, mình vẫn còn suy nghĩ trẻ con, những giây phút ngông, những bận tâm tầm thường nhỏ nhặt.
Có niềm tin và sự chân thành, con người sẽ làm nên tất cả. Mình tin vào điều đó, mình tin mình làm được.
Mình sẽ nuôi dưỡng bằng niềm tin.
Bằng tất cả sự chân thành.
Wednesday, June 17, 2009
SÁNG SỚM TRÊN LAB :)
Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người.
Chính vì thế mong bạn đừng bao giờ yêu một người chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ, bởi cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn. Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng, bởi những cái đó đều dễ tan theo mây khói. Hãy chọn người có thể mang lại được nụ cười trên môi của bạn.
Hãy chọn người luôn mong muốn những thứ tốt đẹp nhất sẽ đến với bạn và sẵn sàng để sự vui vẻ của bạn trên hết mọi thứ; trên cả sự vui vẻ của chính mình. Hãy chọn người mà bạn có thể cùng tâm sự, chia sẻ niềm vui với nỗi buồn, sẵn sàng ôm bạn vào lòng và hoàn toàn hiểu rõ tất cả về bạn.
Hãy chọn người chịu bỏ hết tất cả thời gian quý báu của họ để đến với bạn và không bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì, ngoại trừ được nghe lời nói dịu dàng của bạn và làm một nơi nương tựa tốt nhất khi bạn cần đến.
Tình yêu bắt đầu từ một nụ cười, chớm nở bằng một cái hôn và cảm nhận được từ những cái ôm ấp dịu dàng. Một tình yêu thật sự không thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai
Bạn sẽ cảm thấy rất đau khi bạn thât sự thương yêu một người mà người ấy lại không yêu bạn. Nhưng cái ấy còn chưa đau bằng nếu bạn thật sự thương yêu một người nhưng lại không có can đảm để nói cho người đó biết.
Sẽ không có một ai có thể biết trước được “người bạn trăm năm” của mình sẽ là người như thế nào? Có thể bạn đã gặp được người đó, nhưng sự rụt rè nhút nhát không dám nói của bạn sẽ làm bạn mất đi cái người lý tưởng đó.
Nhỡ đâu, người đó cũng có những tình cảm như bạn nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời thì sao. Đó sẽ là điều đau khổ nhất nếu xảy ra trong đời bạn.
Cuối cùng, hãy yêu quý những gì bạn đang có và đừng nên vì những giận hờn nhỏ nhặt nàp để rồi dẫn đến cuộc chia tay không nguyên cớ. Hãy thương yêu và tôn trọng lẫn nhau vì trong đời người, tình yêu có khi chỉ đến có 1 lần mà thôi.
Đừng tìm kiếm Tình yêu, hãy để Tình yêu tìm ra bạn. Chính vì thế mà người ta mới nói "ngã vào tình yêu ". Bạn không thể tự buộc mình ngã được, chỉ đơn giản là bạn bị ngã thôi.
Yêu là mạo hiểm vì có thể bị từ chối. Nhưng không mạo hiểm thì đã là thất bại rồi vì trong cuộc sống điều nguy hiểm nhất là không thử thách điều gì . Thử thách trong tình yêu chính là bạn yêu mà có thể không được đáp trả. Làm thế nào để định nghĩa Tình yêu: vấp ngã nhưng không suy sụp, kiên định nhưng không cố chấp, chia sẻ và công bằng, đồng cảm và không đòi hỏi, tổn thương nhưng đừng bao giờ giữ lại nỗi đau.
Tình yêu là con dao. Nó đâm nát con tim hay có khi nó khắc sâu vào tim ta những vết khắc diệu kỳ và sẽ theo ta đến cuối đời.
(sưu tầm trên mạng)
Saturday, June 6, 2009
Buồn một phút!
Có những thế giới không bao giờ có mình trong đó!
Buồn!
Hết một phút rồi.
Thôi đi ngủ.
Tuesday, June 2, 2009
NIỀM TIN
Có những lúc nao núng
Có những lúc chùng lòng.
Có những lúc yếu đuối.
Nhưng mình vẫn tin.
Tin mình.
Tin người.
Tin vào phía trước.
Đối với mình, niềm tin là lẽ sống.
Muốn tin.
Muốn tự tin.
Không bao giờ muốn đánh mất niềm tin
Không bao giờ muốn đánh mất nụ cười.
Và không bao giờ ngừng CỐ GẮNG!
Cố lên Chiaki.
Wednesday, May 27, 2009
HOÀI NIỆM
Giữa lúc công việc và chuyện học của mình bận rộn, tâm trạng thì rối bời, tự dưng gặp Lê Lan trên mạng.
Cái nick của nó mình tưởng đã đóng băng tự đời nảo đời nào rồi. Chuyện nó lên mạng giống chuyện động trời. Hóa ra đúng lúc nó lên mạng để nhắn báo tin vui cho mình. Trùng hợp.
Nó bảo chuyện vui. Mình đoán được chuyện vui gì. Một thoáng, vừa vui cho nó, vừa thấy có cái gì đó buồn dễ sợ. Vui vì nó cuối cùng nó không còn là con Lê Lan sống quá tình cảm, dễ buồn, dễ vui, dễ bị tổn thương như xưa nữa. Vui vì nó vẻ mạnh mẽ hơn ngày xưa nhiều. Vui vì nó cảm thấy hạnh phúc và hài lòng với hiện tại, "mọi điều đến với ta không đến nỗi tồi tệ".
Nhưng thoắt thấy buồn. Đùng một cái nó thông báo tin vui. Nhưng mà trước đó mình không hề biết gì, nghe gì chuyện của nó. Ngẫm lại, 6 năm từ khi rời ghế cấp 3, rời cái ghế mà mình và nó ngồi chung suốt 3 năm, mình chẳng còn biết nhiều về chuyện của nó, và nó cũng chẳng còn biết gì nhiều chuyện của mình. Có những lúc nó đau khổ, nó yếu đuối, nó nhắn tin cho mình, mình chỉ biết thắt lòng an ủi nó, chỉ ước được ở bên cạnh nó để hiểu chuyện của nó và chia sẻ nỗi đau với nó nhưng không thể. Có những lúc mình cần chia sẻ khi mệt mỏi và bế tắc, khi tâm trạng thất thường, lúc đó chỉ ước chi có nó bên cạnh. Chỉ có nó mới thất thường mưa nắng giống mình, mới khùng giống mình, mới hiểu được mình lúc đó. Chắc tại có người khùng giống mình thì mình sẽ đỡ thấy mình khùng hơn.
Vậy mà 6 năm, được mấy lần ta với mi được ngồi hàn huyên cùng nhau L nhỉ?
Đôi lúc ta có những lo lắng khùng khùng: liệu ngoài ta ra, có ai hiểu mi và chia sẻ cho mi từ trước đến giờ không?
Rời cái ghế ngày xưa mi hay ngồi hát cho ta nghe, cái ghế ngày xưa hai đứa ngồi tranh nhau ta với mi ai là Nguyễn Khuyến ai là Dương Khuê để xem ai phải " khóc tiễn bạn" trước, cái thời mà hai đứa hứa với nhau, " hồi mô có tiền rồi hai đứa hùn nhau xuất bản tập thơ Lê Giang-- Lê Lan", đã 6 năm rồi. Thoắt một cái, 6 năm chưa kịp tiếp nối giấc mơ nào, mi đã bước qua một giai đoạn khác. Rồi ta cũng rứa. Có cái gì tiếc nuối, cay đắng trong lòng lắm mi à. Không có cái gì có thể làm ta với mi trở lại thời xưa. Đôi lúc ta muốn ta với mi cùng bước chung một con đường.Ta khùng quá phải không mi, nhưng chắc mi hiểu được tâm trạng của ta mà.
Tiếc đó, buồn đó,nhưng thời gian cuốn nhiều thứ đi mất rồi. Biết đâu sau này con cái tụi mình sẽ tiếp nối giấc mơ của mẹ nó ngày xưa nhỉ? hihi.Mi đã thay đổi nhiều, để trở thành người lớn, ta cũng rứa. Đúng như mi nói, giờ thì chỉ cần biết cả hai đứa đều thay đổi tích cực là vui rồi. Mong mi trở nên mạnh mẽ thật sự từ trong tâm, nuôi nấng và quý trọng những cái gì mi đã có, đang có, và sẽ có.
Con người là vậy đó. Nhiều khi qua rồi mới thấy nuối tiếc. Ta không muốn nuối tiếc thêm điều gì nữa. Ta cũng sẽ cố gắng trân trọng những thứ mình đã có và đang có.
Cuối cùng không quên chúc mi một câu : Chúc mi hạnh phúc. Yêu mi nhiều.
Sunday, May 10, 2009
NẮNG HÈ !
Mùa hè về thiệt rồi.
Nắng - Chói ! Bức.Không nhân nhượng.
Nắng- Gay gắt-Như thể muốn soi mói, lột trần hết tâm tư con người.
Những cảm xúc không thể nào chạy trốn được.
Thursday, April 9, 2009
大事なもの
皆、自分にとってとっても大事なものを失くしたことある?
どんな気持ちだったか、覚えている?
痛くて痛くてたまらなかったでしょう。
私は、失くしてしまいそうな時にふと気づいて、すっごく怖かった。
怖くて、怖くて、怖くてしょうがなかった。
失くしたくない。絶対失くしたくない。
大事にしたい!
皆、大事なものは大事にしてね!
Tuesday, April 7, 2009
KHÔNG CÓ CHI HẾT
Cái ông ăn mặc hoa hòe xanh đỏ là ông giám đốc ( thích chụp ảnh với con gái, hic )
Năm anh em Đông Du
Tranh thủ điệu.
Điệu. Công nhận con cua này có khiếu nghệ thuật đó chứ.
thấy máy ảnh là nhào vô :D
chụp hoa gì mà toàn thấy cây với người. Nhưng mà đẹp. Hihi
Wednesday, March 18, 2009
Entry for March 18, 2009
自分の存在をこんなに深く感じたことがない。
一刻一刻を大事にしたい。
自分を大事にしたい。
今あるものも
これからあるものも
みんな
大事にしたいんだ。
Friday, March 6, 2009
Chỉ có con sông sâu mới hiểu lòng người đợi...
Mưa.
Mấy bữa ni mưa liên miên.
Lạnh. Lười ra khỏi nhà kinh khủng. Mỗi tội vẫn phải đi làm.
Bữa nay cũng rả rích. Sáng sớm đã lọt tọt vác dù ra khỏi nhà, xong việc đi tòn ten suốt buổi . Mưa mà không gió, lạnh mà dễ chịu ghê. Nghe tiếng mưa thi nhau gõ đều đều trên nóc dù,thấy đời êm đẹp thế!
Quán ăn Việt Nam chưa có hơi người, tối và lạnh. Mấy bài hát quen thuộc lọt vào tai. Không khí giống ngày mưa mùa đông ở nhà thế. Nhớ Việt Nam, chao ôi là nhớ.
Bất chợt có câu hát thấm vào người.
" Chỉ có con sông sâu, mới hiểu lòng người đợi..."
Da diết quá.
BẾN ĐỢI -THU HIỀN
Haizzzz, lát nữa phải đi làm rồi. Có lẽ sướng nhất lúc này là chui vô chăn chờ tới giờ đi làm. Tận hưởng cái hạnh phúc nhỏ nhoi này thôi!
Sunday, February 22, 2009
GIANG HỒ
(hình con Út mặc đồ cu D)
GIANG HỒ chính hiệu. hic.
Đúng là cái khoản nghịch ngợm thì hông ai qua Út hết!
Pó tay.
Cười vỡ bụng. Hông trách ba thương Út nhất nhà!
Wednesday, February 4, 2009
ĐÊM
Nhóc Usagi ở VN đám cưới chị sang, mình muốn biết nhiều chuyện của nhóc, muốn nghe nhóc kể chuyện của ba mẹ mình nữa, rồi cũng muốn kể cho nhóc nghe nhiều chuyện của mình, nhưng đến thời gian gọi điện còn không có. Nhóc gọi điện cho mình định Tám, bị mình réo bận học thì, nên cũng chỉ mới có 1,2 thôi chứ không 8 được chút gì. Lại hẹn thi xong. Gomen ne, thi xong nhất định Tám, hihi.
Mấy ngày Tết cũng bận túi bụi, sợ không gọi điện về cho Mẹ được nên chiều 30 lo gọi trước. Ba Mẹ về ngoại, mỗi Út ở nhà. Mồng 2 mới nói chuyện với nhà được. Mẹ có vẻ vui ghê. Lá thư ấp ủ nửa năm mới viết xong cho Mẹ, gởi đi cả 2 tuần mà chưa thấy tới. Vậy là lá thư xuyên thời gian từ năm con chuột sang năm con trâu. Muốn mẹ nhận được thư trước Tết, vậy mà... Cũng tại mình.
Mẹ kể chuyện nhà. Dì Tám của mình có một thay đổi lớn. Bất ngờ, không biết có nên vui hay không. Dẫu không dám nói ra lời, nhưng thực sự trong thâm tâm mình cảm thấy vui - nghẹn ngào. Thương Tám quá. Chuyện của Tám bao giờ cũng long đong lân đận, nhìn bề ngoài bao giờ cũng to miệng, nói cười sang sảng, đi đứng vô tư, nhưng trong lòng Tám mình biết có nhiều nỗi buồn lắm. Vậy mà lúc nào cũng thương cháu. lo cho cháu như mẹ lo cho con. Mình nhớ lại quãng ngày ở Sài Gòn, Tám suốt ngày bận bịu lo cho mình chuyện ăn chuyện mặc chuyện học chuyện sức khoẻ , suốt ngày chở mình đi chợ đêm mua đồ, rồi may cho mình mấy bộ đồ nữa. Giữa Sài Gòn xô bồ xa lạ, Tám vừa là ba là mẹ, là cái gia đình bé nhỏ của mình. Ngồi sau lưng Tám ngày ấy, bao giờ mình cũng có cảm giác được che chở. Cái nhà trọ ngày ấy của mình, cả mấy chị và mấy đứa bạn, ai cũng thương cũng quý Tám.
Mình nhớ như in cái ngày Tám đi với một người bạn đến nhà trọ mình, Tám mặc cái áo sơ mi màu trắng xinh xinh giống y cái áo Tám may cho mình, mặt trang điểm nhẹ trông rất khác, giọng nói nhỏ nhẹ hơn mọi khi, đôi mắt cũng dường như bình yên lắm. Mình hiểu Tám lúc đó đang sống trong môt phần con người con lại, một phần mà mọi khi chẳng phải ai cũng nhìn thấy được. Nhưng rồi dường như mọi thứ lặng lẽ qua nhanh, có lẽ chỉ mỗi mình Tám biết, và mình cũng chưa bao giờ dám hỏi, chỉ biết cảm nhận bằng cái giác quan thứ 6 của con bé 17 tuổi.
Lần nào về Việt Nam, Tám cũng dẫn mình đi mua vải rồi may cái này cái nọ. Áo quần Tám may cái nào cũng đẹp, cái nào mình cũng hay mặc nhất. Nhớ có lần Tám dẫn mình đi mua đồ, Mẹ đòi đi theo, Tám bảo Mẹ chọn không có hợp đâu, làm mẹ giận Tám, giận luôn cả mình nữa. Tám là người duy nhất trong nhà ngày ấy ủng hộ mình sang Nhật từ đầu đến cuối. Đưa mình đi phỏng vấn, lặn lội mang hồ sơ vào tận Sài Gòn gặp thầy, rồi sốt sắng lo cho mình chỗ ăn chỗ ở. Lần về đầu tiên, mình ngồi sau xe Tám, suốt chặng đường Tám cứ dặn mình lo ăn lo uống, đừng có ham làm , kẻo lại bệnh. Chỉ có chừng ấy chuyện mà Tám cứ dặn đi dặn lại suốt cả chặng đường. Lần này mình về, buổi tối mình nằm trên cái chõng nhà ngoại dòm qua cái cửa sổ, Tám ngồi xổm trên cái ghế, vừa làm ra vẻ vội vội ăn bát cơm, vừa hỏi mình mà không quay lại nhìn : Bé, có khi mô con nghĩ là mình đã đi không đúng đường không? Mình chực trào nước mắt, cũng may mà kịp kìm lại: Không. Chưa bao giờ con nghĩ rứa hết Tám à. Con thấy hài lòng mà. Bây giờ có cho con chọn lại, con cũng sẽ chọn con đuờng đó. Mình biết, Tám bao giờ cũng sợ mình khổ, mình chịu không nổi. Ba mẹ mình cũng sợ vậy, nhưng Ba Mẹ đã cho mình tự quyết định theo ý mình. Còn Tám, chắc Tám nghĩ mình chịu cực chịu khổ, Tám nghĩ giá ngày ấy mình đừng khuyên nó đi. Nhưng đó là Tám không biết, mình đã trưởng thành như thế nào, mình đã được tự do làm điều mình muốn như thế nào, mình đã hài lòng với con đường của mình như thế nào. Mình biết ơn Tám còn không hết. Nếu như không có Tám ngày ấy, có thể mình đã bỏ cuộc ngay từ đầu. Trong lòng mình, Tám đặc biêt lắm. Nhưng chưa bao giờ mình tâm tình với Tám. Trước mặt Tám mình bao giờ cũng là một đứa con ngoan.
Nghe chuyện của Tám, lòng xốn xang. Có lẽ từ bây giờ mình sẽ tâm sự với Tám nhiều hơn. Trong lòng, bao giờ cũng mong Tám hạnh phúc. Bắt đầu từ những hạnh phúc nhỏ nhoi.
Cũng định thi xong mới ngồi viết về Tám,nhưng đêm tĩnh lặng một mình, những suy nghĩ ùa đến. Nghĩ về gia đình, nghĩ về Tám, nghĩ về nhiều chuyện nữa Đôi khi muốn trốn tránh những suy nghĩ cũng không thể trốn tránh được. Chi bằng suy nghĩ một chút cho nhẹ nhàng hơn.
Ngày mai lại bắt đầu vòng tuần hoàn mới. Linh tính mách bảo mình rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp. Có nên tin không? Dù sao đi nữa, cố gắng hết mình!
Thursday, January 29, 2009
BA
Có người ngủ bị chụp lén mà không biết. hihi
Mùa đông rồi mà cái mặt ba vẫn không trắng ra được chút nào.
Thích nhìn khuôn mặt ba lúc ba cười nhất. Đôn hậu và bình yên đến lạ.
Mình có giống ba không ta?
Wednesday, January 28, 2009
LOVE & TRUTH
Nghe cái giọng tha thiết não nùng của YUI là ngồi thần cả người ra, không làm chi được
love & truth.
http://jp.youtube.com/watch?v=aupKeHPpdM4&feature=related
Monday, January 26, 2009
ENTRY ĐẦU NĂM.
Vui quá. Nhóm mình chiến thắng rồi. Con số cực kì bất ngờ : 15.07 ( chỉ sai số 0.07). Mặc dù có nhóm bắt chước gần như nguyên si nhóm mình, làm mình hơi buồn một chút. Nhưng mà cuối cùng cũng đã có kết quả mĩ mãn.
Hôm nay lúc bước ra khỏi nhà tâm trạng không được sáng sủa lắm. Giờ nắng lên rồi! Nhiều chuyện vui.
Một ngày đầu năm thật là đẹp. Chắc là cả năm vui đây.
Chúc mọi người một năm cũng luôn vui như mình. :D
Wednesday, January 21, 2009
THiẾU!
Nhiều khi chỉ vì suy nghĩ linh tinh những chuyện chẳng đâu vào đâu mà cái nhiệt huyết + cái tự tin tràn đầy của mình tự dưng xẹp lép!
Thiếu.
Thiếu một chút niềm tin.
Thiếu một chút lạc quan.
Chắc tại thiếu nắng.
Chán cho mình quá đi.
Hi vọng ngày mai sẽ hết!
Monday, January 19, 2009
ĐẸP TRỜI . TRỜI ĐẸP !
Tokyo ba ngày nay... " nóng dã man". Ngày nào cũng 14,15 độ. Nắng chói chang.( trừ hôm qua có hơi âm u xíu).Trời đẹp. Trùm kín từ đầu đến chân ra ngoài đường như mọi khi chắc có mà bức. Mong ngày nào cũng đẹp trời thế này.
Tự dưng chui vô đọc blog con bạn- suýt khóc!
Lại sắp sửa thêm một cái Tết xứ người! 異国でのお正月. Tiếc là không về được nữa. Nhưng có lẽ cũng không buồn như mọi khi đâu.Ba, Mẹ lại thêm một cái nghề phụ- cái nghề gắn nhiều với kỉ niệm hồi còn nhỏ của mình. Mẹ, Cu D, bé Út đều được nghỉ Tết rồi. Cu D học hành tốt ghê. Năm nay cả nhà ăn Tết vui vẻ. Vậy là mình dù có ăn Tết xa nhà cũng vẫn thấy vui.
Hôm nay thực nghiệm của nhóm mình thành công mỹ mãn. Tính toán rồi lắp ráp ống nước để làm sao đưa đúng 15l nước từ bể vào thùng, trong một thời gian định sẵn. Lần thí nghiệm trước nhóm mình làm là 17,2l, thừa 2,2 lít. Lần này đổi chiến lược: kết quả là 15,3 l . Không ngờ! Cả 3 đứa ồ lên sung sướng! Tuần sau thi giữa các nhóm. Nhóm nào gần 15l nhất sẽ thắng.Nhóm mình chắc thắng rồi! Vui vui vui. Đầu năm mà suôn sẻ thế này là cả năm may mắn dài dài đây.
Hít thở cái! Haizzzzza! Đi học thôi!
Friday, January 16, 2009
TẠI SAO NHỈ?
Định đi ngủ lâu rồi. Nhưng không ngủ được. Nghĩ mãi. Hay tại mình nhạy cảm quá. Nhiều khi cũng chỉ là những câu chuyện vui miệng của Yr thôi nhưng mình lại cảm giác nó là một đứa hay buồn. Chẳng biết có đúng không nữa.Đôi lúc, mình nhìn ra trong những người xung quanh mình, hầu như ai cũng có một cái gì đó buồn buồn. Có lẽ, dù ít, dù nhiều, ai cũng có một khoảng buồn riêng trong lòng nhỉ? Ngay cả đến mama, người mà mình nghĩ chắc chẳng bao giờ biết buồn, nếu không nhìn cái khuôn mặt hạnh phúc của bà lúc nhận mail con gái,hay lúc nhận mail của bạn thời trung học,hay lúc bà say sưa kể chuyện con gái, thì mình cũng chẳng nghĩ bà là người biết buồn đâu. Những con người xung quanh mình, đôi lúc thường hay có những khoảng lặng. Có phải đang buồn không nhỉ? Hay lại chỉ là cảm giác của riêng mình? Lúc đó mình thường hay thấy buồn.
Không biết nữa. Có lẽ, hôm nay hơi buồn buồn. Vì người khác buồn buồn.
Ngủ thôi.
Monday, January 5, 2009
NĂM MỚI! LÊ GIANG MỚI!
1h40 phút ngày mồng 5 tháng 1 năm 2009.
Suýt nữa viết nhầm thành 2008. Giang ơi, sang năm mới rồi đó!
Mình thêm một tuổi rồi. Tự nhiên thấy mình lớn lên hẳn. Không hiểu vì lẽ gì, xưa nay trong đầu mình cứ nghĩ tuổi 23 là tuổi đánh dấu một cái mốc quan trọng. Vậy là cuối cùng cái mốc đó đã đến rồi.
Chà, nhìn lại, thấy mình cũng đã khác đi nhiều lắm. Có lẽ năm 2008 là cái năm để mình bắt đầu thay đổi.
Tuổi 20, 21 là tuổi của những vật lộn, giày vò, đau khổ và nhiều nước mắt, bên ngoài mình cười nói bao nhiêu về nhà khóc bấy nhiêu. Mình nhìn cái gì cũng thấy toàn màu xám, cố che cái lõi màu xám bên trong bằng những nụ cười, nhưng cứ chộp lấy một thoáng vu vơ nào đó là mình lại rúc mình vào trong cái lõi xám và thả hồn trôi vào nỗi buồn. Mình ngày đó thường hay trách quá khứ, giận quá khứ, và không vượt lên được nó. Mình ngày đó thường hay có một nỗi ám ảnh vô hình . Cái con bé Giang ngày ấy, chắc nhìn bên ngoài, không ai biết nó đang có nhiều khúc mắc trong lòng.
Còn bây giờ có lẽ đã khác nhiều nhỉ? Tự bao giờ nhỉ? Năm 2008.
Từ lần nói chuyện với ông thầy phỏng vấn học bổng Hakumon, mình hiểu ra là mình phải sống lạc quan, phải có trách nhiệm thẳng thắn đối diện với mọi chuyện, phải giải quyết nó.
Từ khi nói chuyện với chị N., mình biết rằng, chị N. còn có nhiều chuyện khúc mắc hơn mình, nhiều gánh nặng gia đình hơn mình. Nhưng chị không hề một lời trách giận, ko hề buồn ủ rũ như mình,mà chị coi đó như là một điều hiển nhiên chị cần phải vượt qua và xây dựng cho mình một hạnh phúc vững chãi. Mình bật khóc trước mặt chị và lần đầu tiên kể cho người khác nghe chuyện của mình.Chị hiểu mình hơn bao giờ hết. Mình vỡ lẽ ra rằng, mình chỉ biết đổ lỗi cho quá khứ mà không biết tự mình vươn lên. Mình biết mình cần phải làm gì.
Từ lần trở về Việt Nam. Mình đã giải quyết được nhiều khúc mắc trong lòng. Nhìn Mẹ vẫn bận bịu hàng ngày với trăm nỗi lo toan, Ba vẫn lặng thầm với những công việc cặm cụi một mình, cu D bé Út đang vui vẻ lớn lên từng ngày, mình chợt thấy giận mình ở nơi xa xôi này phụ lòng mọi người, phụ tình yêu thương của mọi người nhiểu quá.
Từ lúc biết cu D có chuyện buồn, vậy mà nó vẫn lạc quan nhanh chóng quên đi, vẫn vô tư vui vẻ như thường, mình thấy xấu hổ không xứng đáng làm chị nó chút nào. Thấy cu D sống vui, mình thực sự vui và an tâm. Mình nhận ra, những người yêu thương mình cũng sẽ vui và an tâm khi mình sống vui. Và mình tự nhủ: sống vui, không chỉ cho riêng mình, mà cho cả những người mình yêu thương.
Từ lúc "quản lí" mấy " con chó", mình học được cách tạo niềm vui cho bản thân, cho mọi người. Nhí nhảnh vô tư, chơi vô tư, quậy phá vô tư làm mình biết cười từ trong tâm nhiều hơn. Đôi lúc tiêu tan đi những suy nghĩ vô bổ. Arigatoune!
Nói chuyện với L, với C, tụi nó bảo mình sống kín quá. Ừ, sống vậy thiệt thòi, có bí mật gì đem chôn xuống mồ thì cũng phí. Chuyện của mọi người thì mình biết, chuyện của mình thì mọi người không biết. Vậy cũng không công bằng. Mình nên tâm sự nhiều hơn nhỉ?
Dzậy đó, tự lúc nào mình đã khác đi nhiều lắm. Cũng còn một vài thứ làm mình thay đổi nữa nhưng thôi,để dành.Tết năm nay mình rút quẻ Đại Cát. Năm nay đi chùa đầu năm, mình đã cầu cho những người mình yêu thương đều hạnh phúc. Mình biết chỉ cần những người yêu thương của mình vui là mình sẽ có thể sống vui, không gì vướng bận. Đại Cát. Hi vọng tất cả đều tốt đẹp. Nhưng, tốt đẹp hay không,phụ thuộc vào bản thân mình nhiều nhất. Đừng quên điều đó nghe Giang.
Năm mới rồi, sekkaku, mình có nên cắt đầu tóc luôn không nhỉ?
Mình nên để kiểu tóc nào?
- 1. Để dài hơn nữa cho nó ... nữ tính :P
- 2
- 2.Cắt ngắn trên vai chút cho nó trẻ trung:x
- 5
- 3.Tóc tém cho nó xì tin :D
- 1
- 4. Uốn éo cho nó máu :D
- 7
Sign in to vote
