Hè rồi. Mình thoát khỏi một mớ sách vở trường lớp bùng nhùng. Lại thừa ra một mớ thời gian. Còn một mớ chuyện để giải quyết xong trước ngày về. Cứ sắp xếp từ từ để giải quyết, đâm ra lại từ từ quá mức. Nhanh lên nào.
Gần tới ngày về, từ tâm trạng vui tự nhiên chuyển sang lo, bất an. Làm sao thế nhỉ. Chẳng phải mình mong đợi ngày về lâu lắm rồi sao? Nghĩ tới mục đích chính thôi thúc mình về, nghĩ tới những gì đã sắp xếp sẵn trong đầu, nghĩ tới những chuyện cần làm, cần giải quyết,nghĩ tới những chuyện làm mình chùng lòng gần đây, tự nhiên thấy mình nhỏ nhoi quá. Mình có đủ sức để làm thay đổi chuyện gì không nhỉ? Mình có đủ sức để đối diện, nhìn nhận, và đủ bình tĩnh để sắp xếp mọi thứ không? Mình sợ mình thiếu chút dũng khí, mình sợ mình thiếu chút quyết tâm, rồi lại để mọi thứ qua đi như từ trước đến giờ. Nhỏ nhoi quá. Một mớ rối rắm trong lòng. Ước gì có một chút động lực để củng cố lòng tin. Ừ, tin đi Giang!

ジャンちゃん!愛してる!頑張ってね!
ReplyDeletehehe! Co gi dau e!! Doi mat voi moi thu di!! roi e se tu giai quyet duoc ma!!
ReplyDeleteco len ba oi!tu tu binh tinh ma! tui tin o ba muh!doi ngay ba ve!
ReplyDeleteĐang có một dự định hay một ấp ủ nào hả? nếu không làm được thì kêu nhiều người vào làm, hèhè! Chuẩn bị tinh thần tận hưởng không khí quê hương đi.
ReplyDelete