Chiều vừa về vàng hoe chút nắng
Nét sầu nghiêng nép dưới mày ngài
Giọt gì vừa tan...Ừ! Giọt bụi.
Chòng chành, chòng chành... Gió thổi bay.
Ve sầu ngừng kêu. Chừng đã mỏi.
Réo rắt đàn buông nỗi nhớ dài.
Tiếng gì vừa bật lên khô khốc.
Loong coong - oà vỡ dưới mặt trời.

nhớ cái chi rứa ?
ReplyDeleteChu choa, dân kỹ thuật mà làm thơ hay kinh! Dùng những thứ cứng ngắt, khô khốc mà làm nên mấy câu nhẹ, mềm như rứa giỏi thiệt. Nghiêng mình!
ReplyDelete