Đi qua hết những ngày nắng chói chang
Một ngày kia bỗng trời xanh bật khóc.
Gió cuống quýt chạy quần lên tuyệt vọng
Mải miết lau kí ức một mùa...
Có những cái càng cố tìm cách lí giải càng không tìm ra câu trả lời. Hãy chỉ nên gọi nó là, gì nhỉ, trời đã định. Có lẽ mình cũng chỉ có thể là mình thôi, không thể là ai khác.
Nhưng, mình chỉ muốn mình là con bé Giang vui vẻ thôi.Vượt qua!

Hihi...Nhieu tam su ghe vay em! Vua moi di ve ma da "xuat khau thanh tho" roi. Co nhung khi mai kiem tim van khong co cau tra loi, nhung roi khi minh thoi khong tim kiem nua thi no se lai den do! Hay vui ve. Va hay la chinh minh^^
ReplyDeleteBạn Giang nhà mình nhiều tâm sựu quá à! đang bùn cái j dzậy? hình như là có học bổng j mà!đừng suy nghĩ nhiều quá nha! sapứ về Vn rùi hỉ?híhí!bạn dắt Giang đi chơi nhé!
ReplyDelete"Có những cái càng cố tìm cách lí giải càng không tìm ra câu trả lời". Thật khó em nhỉ.... Nhưng rồi việc gì đến sẽ phải đến mà thôi em ạ, đừng cố ép làm gì.....Chúc em vui vẻ, và hạnh phúc, em nhé!!!!
ReplyDelete