Wednesday, April 4, 2007

Oh my tears!




Muốn quên đi, và muốn tạo vỏ bọc bằng một con người sôi nổi mạnh mẽ bên ngoài. Nhưng mọi chuyện đâu dễ dàng như ta muốn. Sao ta lại gặp lại người vào cái lúc mà ta đã gần như quên hết???

Quả là chẳng dễ dàng gì để khoả lấp nỗi buồn. Ta cần phải sống thật với lòng mình thôi. Tâm sự với một ai đó, sẽ vui hơn nhiều?

Cứ ngỡ rằng mọi nỗi buồn để lại trên chuyến bay về VN khi ấy sẽ không bao giờ quay lại nữa. Một tháng về VN, không net, không chat, không blog , không DT, một tháng quây quần bên gia đình sẽ làm mình thay đổi. Nhưng oái ăm thay, cái căn cơ gốc rễ ấy nó vẫn còn ăn sâu vào trong người, chỉ còn chờ cơ hội là nó đâm chồi nảy lộc. Mình phải đối mặt với sự thật thôi.Buồn và muốn khóc một trận thật say sưa. Uh, như vậy mới là chính mình chứ...

Sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng !

5 comments:

  1. trong mat em co 1 noi buon, trong nu cuoi em co cai gi dang che dau. (chi la cach nhin cua anh)
    du the nao thi em phai tu minh doi mat voi tat ca, dung cam len nao. neu can gi anh , anh se giup cho em het minh!co gang nhe
    lan tranh mot ngay khong lan tranh duoc ca doi

    ReplyDelete
  2. @asukio: trong mat em co mot noi buon ... ngu, trong nu cuoi em co ve dang che dau... cai rang sau ! Phai hong anh ! hehe. thanks , em se co gang doi mat va ko lan tranh! Nhung ma ... kho that!

    ReplyDelete
  3. hớ hớ , nhìn yumi tươi cười thế mà buồn à ?! Vui lên bạn hiền ới ời !! ^__^

    ReplyDelete
  4. co len nao Co Lai Do!con nhieu nguoi muon sang song.

    ReplyDelete
  5. Troi oi,sen qua,huuhu.

    ReplyDelete