Sáng nay vừa nhận kết quả năm nhất trên trường. ..
Nhìn bảng điểm mà thấy xấu hổ , có đến 4 điểm B, 2 điểm C, và hai điểm D (do tội không chịu đi thi)đen thui thui nằm chễm chệ trong danh sách . Ngán ngẫm thở dài cả buổi học. Xong buổi làm về nhà ngồi đắn đo nhìn trước nhìn sau nhìn phải nhìn trái cái bảng thành tích rồi đem máy tính ra ngồi hí hoáy bấm....
2,63/ 3.00! Trời ơi, xâm xoàng! Vậy là những lười biếng sao nhãng và vô trách nhiệm của mình đã được trả bằng đúng cái giá của nó. Xấu hổ vô cùng .!!!!!
Chợt ngồi ngẫm nghĩ lại: mình đến Nhật để làm gì! Hai năm rưỡi đằng đẵng vừa học tiếng Nhật vừa học luyện thi trong tâm trạng thấp thỏm mong chờ ngày vào Đại Học của mình rốt cuộc là để làm gì. Và rồi ước mơ được sang Nhật để học được những cái hay hơn ở VN? rốt cuộc là để làm gì. Vừa bước vào Đại Học được một năm,cảm thấy nhu được giải thoát bởi những tâm trạng bức bối bấy lâu đè nén, để rồi tự ban cho mình một chút thảnh thơi trong trường ĐH, để rồi sao nhãng chuyện học hành, để rồi giờ đây ân hận. Nhìn lại những điểm 80,90 , chợt nghĩ : thật sự mình có xứng đáng với những điểm số đó không trong khi luôn luôn mang trong đầu tâm lí học đối phó. Có lẽ cũng vì bận rộn công việc, có lẽ cũng vì bận chạy lăng xăng, có lẽ cũng vì còn quá nhiều nỗi lo trong cuộc sống. Mình đã tự nguỵ biện cho sự sao nhãng học hành của mình bằng những lí do như vậy. Liệu có chính đáng không? Hoàn toàn không chính đáng, tất cả là ở ý chí của mình thôi. Nhìn lại một năm, năm đầu tiên trong 21 năm được sinh ra trong đời này cảm thấy ân hận thật sự về lối học của mình. Nhưng dù sao đó cũng là một bài học thích đáng. Để không một lần tái phạm nữa. Một năm thật đáng để nhớ đời.
Mong rằng các kohai của mình vừa mới vào đại học hoặc từ nay vào đại học, hãy coi kinh nghiệm xương máu này của chị như là kinh nghiệm của chính mình để đừng bao giờ ân hận. Hãy luôn nhớ đến mục tiêu của mình, nhớ đến những vất vả mà chúng ta đã trải qua để xác định cho rõ : Vào Đại Học để làm gì? Vào Đại Học, đó không phải là bước kết thúc của một quá trình, mà đó là bước khởi đầu cho một sự nghiệp. Học không phải để lấy điểm mà là để lấy kiến thức cho bản thân mình. Đừng để cho những vất vả mà chúng ta đã trải qua trở thành công cốc. Bài học thấm thía cho bản thân mình , và cũng là cho các em kohai yêu dấu. Cố lên Chiaki!
Mục tiêu năm nay: đạt điểm 2.9/3.0 Gambare!!!!!
Wednesday, April 11, 2007
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

rat xung voi tinh than cong san , dam nhin nhan va phe binh . dung la co nhung cai minh nguy bien cho minh , tron tranh su that toi te cua minh . tam trang cua chi sempai rat giong em . yorosiku and good luck
ReplyDeleteem xin ghi nho loi chi dan!hihi
ReplyDeletecho anh hoi! qua Nhat em chi hoc duoc co chung do thoi sao???...anh nghi em da duoc nhieu cai hon the co ma!
co len chiaki!
Cố gắng lên em,mới có năm 1 mà.Năm 2 và năm 3 học gỡ gạc lại vậy.Good luck
ReplyDelete@anh hai : huhu,không phải cộng sản gì đâu em ơi! Tức quá hoá ... mạnh mồm thôi . (*|*)
ReplyDeleteÀ mà em là ai vậy???
@ Bamaguro: đương nhiên là em sẽ gỡ gạc rồi chứ không chịu thua mình đâu. Nhưng mà anh yên tâm , mấy khoảng " hoạt động " với đội football nhà mình thì em vẫn cứ hăng hái . (^^)
@asukio: anh lại nguỵ biện rồi!(^^) Đúng là em học được nhiều thứ, nhưng mà : mục đích chính của em đâu phải thế . Em chỉ ấm ức vì mình không cố gắng hết mình thôi, còn cố găngs hết mình rồi mà vẫn thế thì lại là chuyện khác . (+_+)
hihi!rua thi em co gang nghen!anh nghi em se dat duoc muc dich cua minh!
ReplyDeleteok.Try your best
ReplyDeleteHic, chắc kết quả này cũng có một phần lỗi của chị đã rủ rê em ngủ nướng nữa. Thôi năm nay cố gắng lên nha.
ReplyDeletechị Dế ơi,ngược lại mới đúng chứ ~_^hihi
ReplyDelete