Mẹ ơi!
Sáng nay con vừa bước ra khỏi cửa chợt có một làn gió heo may nhẹ nhàng lướt qua trước mặt. Cái se se lạnh của buổi sáng sớm gợi cho con hình dung ra gương mặt gầy gò của Mẹ. Chắc Mẹ sẽ phì cười mất khi thấy con viết những dòng này Mẹ nhỉ. Mẹ bảo: Ốc ơi, ở Tokyo giờ nay cũng có gió heo may hả con? Ừ nhỉ, miền Trung quê mình có bao giờ nghe người ta gọi là gió heo may đâu Mẹ nhỉ. Có thể là có gió heo may đi chăng nữa thì chắc có lẽ người ta sẽ gọi bằng cái tên mộc mạc hơn cơ, chẳng hạn như người ta gọi là má chứ không gọi là Mẹ như con vẫn gọi...
Nhưng, ở Tokyo giờ này có gió heo may đấy Mẹ ạ. Đó là những cơn gió dịu dàng mang những nỗi nhớ không tên, không biết xuất phát từ đâu và sẽ đi về đâu, chỉ biết rằng nó mang một cái tên thân thương mà con tự ý đặt cho nó- gió heo may. Làn gió sáng nay thổi vào lòng con những cảm xúc bồi hồi xốn xang khó tả. Giữa tiết trời cuối hạ sắp chuyển sang thu của Tokyo xô bồ, náo nhiệt, không hiểu sao lòng con lại nôn nao nhớ về cái tiết đầu đông quê mình Mẹ nhỉ? Nghe như có tiếng Mẹ với theo gọi sau lưng: Bé ơi, khoác áo ấm vô rồi mới được đi học đó. Và một đứa ghét rườm rà rắc rối như con sẽ dùng dằng cãi lại: Không răng đâu mà Mẹ, trời mát mà ! Nhiều khi con tỏ ra cực kì bướng bỉnh cố tìm cho mình hàng ngàn lí do để không làm theo lời Mẹ. Không biết Mẹ có buồn không nhỉ ?
***
Lại một cơn gió nữa thoảng qua. Con cảm thấy hình như khoé mắt mình ươn ướt. Thế đấy Mẹ ạ, không hiểu sao cứ mỗi lần nghĩ về Mẹ mà không có Mẹ bên cạnh, con lại tìm đến nước mắt để làm bạn. Mẹ có biết không, đối với con, những kỉ niệm về Mẹ là những kỉ niệm đầy nước mắt . Mặc dầu giờ đây mọi chuyện đã qua đi và tia nắng hạnh phúc khoan thai chiếu trên mái ngói nhà mình, nhưng không hiểu sao con vẫn thấy hoài trong tâm khảm của mình cái hình ảnh khắc khoải và khuôn mặt cứ đăm chiêu nhìn về xa xăm của Mẹ. Phải chăng chính vì con đã lớn lên từng ngày trong sự dõi theo của đôi mắt buồn đăm chiêu ấy. Và có lẽ ngôi nhà mình đã trở nên ấm áp chính nhờ những khắc khoải trên gương mặt gầy gò của Mẹ. Đấy, con lại khóc nữa rồi Mẹ ạ. Chắc Mẹ sẽ không thích nhìn thấy con khóc đâu Mẹ nhỉ. Mẹ không thích con là một cô con gái ướt át mềm yếu. Mẹ cho rằng con phải trở thành một cô gái hoạt bát, thông minh và nhanh nhẹn. Con biết rằng Mẹ luôn nghĩ cho con những điều tốt nhất.
Nhưng chắc Mẹ cũng thừa sức nhận thấy rằng con đã giận Mẹ biết bao nhiêu khi Mẹ ngăn cản không cho con tham gia đội tuyển văn của trường chỉ với một câu giải thích đơn giản bằng kinh ngiệm của một cô giáo day văn: Nghiệp văn khổ lắm bé à. Chắc mẹ thừa biết con đã đau lòng thế nào khi phải loại bỏ truyện ngắn của mình ra khỏi cuốn tập san của lớp mà con biên tập chỉ vì Mẹ không cho phép. Mà cũng đúng thôi, trong câu chuyện ấy con đã hồn nhiên viết lên như muốn giải toả hết những đau thương trong lòng mà đâu hề nghĩ rằng với Mẹ, câu chuyện ấy là một vết dao rất sắc cứa vào trái tim âm ỉ của Mẹ. Con đã từng khóc thầm biết bao nhiêu đêm sưng cả hai mắt vì thương cho số phận mình bất hạnh mà ích kỉ đâu hay biết rằng, với tình thương con vô bờ bến của mình, Mẹ đã đau lòng và tự dày vò cắn xé lương tâm biết nhường nào khi phải để cho con mình gánh chịu nỗi đau.
Con còn nhớ như in cái đêm mà con trải qua một cú kinh hoàng và khóc ngất đi như muốn cấu xé bóp chết điều bất hạnh chết tiệt ấy. Khi ấy Mẹ đã đến bên con vừa khóc rấm rứt với cảm giác đầy tội lỗi vừa nghẹn ngào với giọng thiết tha mong con hãy can đảm vượt qua nỗi đau, hãy cố gắng làm như không nhìn thấy những gì xung quanh mình để cố gắng tiếp tục học hành và vào trường đại học mà con yêu thích. Nếu như con không lầm thì hình như đó là lần đầu tiên con khóc trước mặt Mẹ và Mẹ khóc trước mặt con. Bởi lẽ cả hai Mẹ con mình đều chúa ghét phải khóc trước mặt ai mà, phải không Mẹ . Cũng may là hai đứa em nhỏ vô tư bao giờ cũng nhanh chóng quên đi mọi chuyện và cười đùa hồn nhiên, nên chắc Mẹ sẽ cảm thấy an ủi phần nào Mẹ nhỉ. Chỉ có mỗi mình con, đứa con ích kỉ không kiên nhẫn nén chịu nỗi đau của mình khiến Mẹ phải đau gấp bội phần. Con thật là đứa con vô tích sự, Mẹ nhỉ?
Con lại khóc rồi Mẹ ạ. Khóc như bao nhiêu lần nhận được thư của Mẹ gởi từ Việt Nam. Thế đấy, cứ mỗi lần thấy nét chữ của Mẹ trong hộp thư là con lại vội vội vàng vàng giật lấy như sợ ai đó cướp mất của mình, run run xé bức thư lật ra đứng đọc ngay trước cửa. Rồi lại như mọi lần đọc đến dòng chữ "bé thương", con lại nước mắt lưng tròng và chạy ào vào nhà nằm sấp trên giường khóc thật say sưa, như đứa trẻ đi lạc lâu ngày mới được gặp lại Mẹ. Con cứ khóc cho đến khi không còn giọt nước mắt có thể chảy ra được nữa, lúc đó mới mệt mỏi lật tiếp lá thư của mẹ ra và đọc trong tiếng nấc. Lá thư Mẹ càng kể nhiều chuyện vui, con lại càng khóc nhiều hơn nữa. Ba con đã thả cá sau vườn, cu D năm nay được học sinh giỏi, bé U dạo này lém lỉnh lắm. Con hình dung được và thấu hiểu vô cùng từng niềm vui nhỏ bé của Mẹ. Những gì Mẹ đã cất công gầy dựng, bây giờ đã nở hoa rồi phải không Mẹ. Con cũng thật tự hào là một trong những bông hoa mà Mẹ đang nâng niu ngắm nghía. Con thấy gương mặt Mẹ đang ánh lên một niềm vui nhỏ nhoi mà bất tận.
Có nhiều lúc, con vừa đi vừa tự nhủ, phải chăng mình bất hạnh? Không hề, đó chẳng qua chỉ là một quá khứ nhuốm một chút đau buồn, để khẳng định cho con hạnh phúc của ngày hôm nay. Hạnh phúc có được một người Mẹ như Mẹ, hạnh phúc có được một mái nhà xinh xinh nằm trên mảnh đất miền Trung nắng gió quê mình, nơi có ba đang ngồi hút thuốc câu cá, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn hai nhóc con tung tăng thả diều trên những khoảnh ruộng khô, từ phía bếp nhà mình bốc lên mùi cháo lươn thơm phức.
Mẹ ơi! Nhớ để phần cháo lươn cho con với nhé!

Nhung ki niem thoi au tho nhin lai bao gio cung that dep. Du "qua khu nhuom mot chut dau buon", nhi?Hy vong, chinh nhung ki niem do se la dong luc cho em buoc tiep tren con duong con lai. De nhin lai va biet minh hanh phuc^^!
ReplyDeletetroi oi,giang.em viet hay qua lam anh doc thay nho me de so.bua nao len mang tam su cho vui nhe.menhu666@yahoo.com la nick cua anh.lau ngay qua ko gap em roi.
ReplyDeletecang chon noi dau trong long, noi dau cang lon!thoi thi...muon khoc...hay khoc di em!
ReplyDelete1/4 chang duong...van con ngan lam!duong doi cong mot coi menh mong!phuuuuuuuuuuu`
cung da bao nhieu nam roi nhi?!...anh da quen di Nuoc Mat, hay la khong co nhi?!chac no da chet trong long roi!Du muon khoc...
なんて、頑張りましょう!^_^
”これからは、もう泣かない”、それじゃ、笑って1,2,3 smileeeeeee^_^
ReplyDeleteem co nguoi me sau sac that . nguoi ta bao nuoc mat chi noi len su mem yeu , nhung neu nhung giot nuoc mat bat chot roi khong kiem che lai duoc vi tinh yeu danh cho me thi cung dang de phai khoc chu nhi ?khoc xong roi thi vui ve len em nhe .
ReplyDeletehic hic ... chị khóc bớt một phần của em rồi nè, vui lên nhé bé thương !
ReplyDeleteViết một chút những cảm xúc vậy là em đã làm bao nhiêu người đọc cảm thấy hạnh phúc hơn đấy ! Cám ơn nhé !
hic, em viết bài như một động lực để sống của mình chứ không phải để hoài niệm hoài về quá khứ đâu. mou, nakukotonaiyo, korekara!!!
ReplyDeletecảm ơn 3 người đã chia sẻ nghen, hì hì!!!
@asukio : 泣きたいなら、考えずに泣いて。私もそうやってきたから。これからは、もう泣かないけど、涙はいいですよ。
ReplyDelete@anh Đ: anh nói đúng thiệt, cũng đáng để khóc nhỉ (^_^) !!! Lâu lâu cũng nên khóc một chút để rửa mắt nào, hihi!
ReplyDelete@Chị Thu: hèn gì bữa ni em cố hoài mà chẳng có giọt nước mắt nào!!! Tại chị " khóc" mất phần của em đó ! Bắt đền chị!!!
Hihi, biet duoc ten co be yumi la OC nhe!!Tu nay se cu goi la ...OC...kha' kha'
ReplyDelete@anh Q: "Ốc" là hàng độc quyền đó anh, không phải ai cũng gọi được đâu!
ReplyDelete@ Vũ: chỉ cần viết 3 chữ thôi là đủ rồi, đâu cần phải viết nhiều đâu em (^_-)
好好
ReplyDeleteem ganh ty voi chi qua'. em cung muon' viet' cho me em that nhieu nhu the' nhung sao chang ra duoc chu mo het. chac tai con trai no' kho^ khan phai hong chi????
ReplyDeleteChuc em nhung ngay tot dep
ReplyDelete